Sáng hôm .
Một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống khiến trong doanh trại đều thể tiếp tục núi.
Vì hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, nên tụ tập cùng nặn bánh trôi, sưởi ấm bên lửa và tán gẫu rôm rả.
Những vốn định xuống núi như Lục Kiến Nghiệp và Hà Hạo cũng đành ở núi.
Cố Tiểu Khê trời một chút, thấy cơn mưa chắc kéo dài ít nhất nửa ngày, thế là yên tâm ườn ngủ nướng thêm một giấc.
Lục Kiến Sâm hiếm khi thảnh thơi như , cũng hiếm khi ngủ nướng đến tận chín giờ mới dậy.
Anh dậy, Cố Tiểu Khê liền còn tâm trạng ì nữa.
"Anh định ngoài ?"
Lục Kiến Sâm mỉm , xoa xoa mái tóc bông mềm của cô: "Mưa to quá, xem gì ngon , lát đem về cho em ăn."
"Em ăn nhiều đấy!" Cố Tiểu Khê nhắc một câu.
Cô còn cả đống đồ ăn vặt nếm cơ mà!
Bánh kem dâu của cô vẫn còn mấy miếng đang chờ cô xử lý đấy nhé!
"Ừ." Lục Kiến Sâm cưng chiều hôn lên trán cô, vén rèm lều mất.
Cố Tiểu Khê thì tranh thủ về gian, rửa mặt nhanh gọn, đó bê một giỏ tre đầy ắp đồ ăn vặt.
Cô định cho Lục Kiến Sâm nếm thử mấy thứ .
Chưa bao lâu, Lục Kiến Sâm bưng một bát bánh trôi nóng hổi trở về.
lúc Cố Tiểu Khê đang lo lắng xử lý thế nào, thì Lục Kiến Sâm mỉm : "Em cứ ăn , ăn hết thì để ăn giúp."
Nghe , Cố Tiểu Khê lập tức hết lo, chỉ tay giỏ tre bên cạnh: "Cái cất , từ từ mà ăn."
Lục Kiến Sâm thoáng qua, ngoan ngoãn cất .
Trong đó là đồ ăn vặt: bánh quy, xúc xích cay, socola, coca, đủ thể loại phong phú.
Anh thậm chí chút nghi ngờ, liệu cô bé ăn nhiều đồ vặt quá nên mới ăn cơm .
Vì , khi cô mới ăn ba bốn viên bánh trôi ăn tiếp, đặc biệt căn dặn một câu: "Về ăn ít đồ vặt thôi. Mỗi ngày vẫn ăn cơm đàng hoàng đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-569-sang-khu-tap-the-muon-do-1.html.]
Cố Tiểu Khê chớp mắt mấy cái: "Em chỉ thỉnh thoảng mới ăn thôi mà."
"Ừ. Ngoan!" Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô.
Cố Tiểu Khê bỗng dưng đỏ bừng mặt mà chẳng rõ vì .
Lục Kiến Sâm bật khẽ, cúi xuống, hôn lên môi cô.
nhanh đó, kết thúc nụ hôn, còn bình luận một câu: "Ngọt quá! Ngon thật đấy!"
Cố Tiểu Khê hổ lườm một cái: "Anh sợ đ.á.n.h rơi bát trong tay ?"
"Không ." Lục Kiến Sâm ăn nốt chỗ bánh trôi cô để mới ngoài rửa bát.
Lúc , mưa ở núi Sương Mù càng lúc càng lớn, mây mù giăng kín trong rừng, cảnh vật trở nên mờ mờ ảo ảo.
Cố Tiểu Khê rốt cuộc vẫn nhịn , lén ăn thêm một miếng bánh kem dâu.
Bất chợt, trong đầu cô vang lên một tiếng nhắc nhở:
[Hệ thống Không Gian Đồng Hành: Người hầu tạm thời trong gian sinh ác niệm nghiêm trọng với ký chủ, bộ tài sản bất hợp pháp tịch thu, thành công cắt giảm mười mét vuông lãnh địa để hình phạt. ]
Cố Tiểu Khê sững một lúc, lập tức kiểm tra gian của .
Không gian thêm mười mét vuông, đối với hiện tại thì đổi nhiều lắm.
... lúc nãy mấy con cá rơi thẳng từ trung xuống ao nhà , cô thấy rõ rành rành mà!
Chillllllll girl !
Vậy nên, rốt cuộc Cố Tân Lệ gì mà khiến oán hận đến thế?
Dù , vớ mấy chục con cá đủ loại kích cỡ, cô vẫn thấy vui vẻ hết sức. ...
Khu tập thể gia đình quân nhân Quân khu Thanh Bắc.
Ngay lúc chuẩn gian bắt cá nấu cơm, Cố Tân Lệ bỗng bật nức nở.
Những con cá mà cô vất vả câu nuôi trong gian, mà biến mất sạch trơn!
Tại ? Tại thế?
Bà cụ Ân và bà cụ Cố đang đợi ăn cơm mãi mà thấy Cố Tân Lệ bưng đồ ăn , đầu tiên là bếp ngó mấy , thấy cô chỉ nấu một nồi cháo, đồ ăn thì gì cả, lập tức tức đến mức nên lời.