Tề Sương Sương cũng nổi cáu: " chỉ sự thật thôi, hiểu hai chữ 'y lệnh' ? thường xuyên ông khi dặn bệnh nhân. Nếu cô giỏi thì đừng để ông khám cho cô!"
Hà Lâm tức đến mức chịu nổi, lập tức sang Lục Kiến Nghiệp: "Chúng xuống núi! Xuống núi đến bệnh viện ngay!"
Trên đời chỉ mỗi ông cụ Tề là bác sĩ!
"Em đừng loạn nữa!" Lục Kiến Nghiệp hiếm khi nổi nóng, quát lên.
Trước đây, từng xem Tất Văn Nguyệt là bảo bối trong lòng, luôn nâng niu, chiều chuộng, gần như từng nặng lời với cô .
Chillllllll girl !
Kết hôn với Hà Lâm đến nay, luôn cảm thấy đang sống trong sự bức bối.
Dù là , vẫn cố nhịn, tuy thực sự thích cô, nhưng vẫn cố gắng bảo vệ và bao dung.
...
Hà Lâm dường như lòng bất kỳ bạn bè nào của !
Trong khoảnh khắc đó, bỗng thấy hối hận!
Hối hận vì lúc đó chỉ vì giận dỗi Tất Văn Nguyệt mà bồng bột kết hôn!
"Anh quát em?" Hà Lâm gầm lên, như thể chịu nỗi oan trời giáng, nước mắt tuôn như mưa.
Cố Tiểu Khê mà chỉ thấy chán ngán, khẽ đẩy tay Tề Sương Sương một cái.
"Sương Sương, cô là bệnh nhân, thôi, tụi nhóm bếp nướng thịt ăn !"
"Được." Tề Sương Sương lập tức rời cùng Cố Tiểu Khê.
Cô chẳng ở đây cái kiểu nước mắt cá sấu của phụ nữ đó!
Lúc , Tư Nam Vũ và Lục Kiến Sâm đều gì, nhưng trong lòng nghĩ giống hệt .
Hà Lâm quá rắc rối, còn Lục Kiến Nghiệp... từ lúc chọn Tất Văn Nguyệt, quan hệ với bọn họ cũng dần xa cách!
Đến tám giờ rưỡi tối, ông cụ Tề và ông Trương mới .
Biết chuyện xảy với Lục Kiến Nghiệp và Hà Lâm, ông cụ Tề thở dài một tiếng, nhưng vẫn đồng ý khám bệnh cho họ.
Bắt mạch xong, ông Lục Kiến Nghiệp : "Cậu ngã đập đầu, trong não tụ m.á.u. nhờ con bé Tiểu Khê châm cứu giúp tan m.á.u bầm , nếu thì với tình trạng , đưa viện cũng mê man mấy ngày mới tỉnh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-568-hoi-han-vi-phut-boc-dong-nam-xua-2.html.]
"Còn vợ thì nghiêm trọng lắm, chân chỉ gãy xương. Lục Kiến Lâm cố định , nghỉ ngơi điều trị là ."
"Cảm ơn ngài!" Lục Kiến Nghiệp cảm kích, giọng đầy áy náy.
Ông cụ Tề khoát tay: "Muốn cảm ơn thì cảm ơn con bé Tiểu Khê !"
Trang Linh bên , nhịn hừ khẽ một tiếng.
Chỉ gãy chân thôi, gãy c.h.ế.t luôn cho !
Đang bực bội trong bụng, cô bỗng thấy Cố Tiểu Khê đang chuẩn ăn móng giò nướng.
Cô thẳng tới: " mua một cái móng giò nướng!"
Cố Tiểu Khê nhướng mắt cô: " chỉ nướng một cái thôi."
" đổi cho cô năm mươi cân rượu Hoa Điêu, đưa cái móng giò đó cho ."
Cố Tiểu Khê: "..."
Do dự hai giây, cuối cùng cô vẫn gật đầu: "Được thôi!"
Thế là, Cố Tiểu Khê ăn móng giò nữa, sang dúi hai gói snack cay tay Tề Sương Sương đang đợi ăn, ôm rượu Hoa Điêu tìm ông cụ Tề học rượu chính cốt.
Sợ ông cụ đói, cô còn đặc biệt mang thêm hai cái bánh bao nhân thịt.
Cứ thế, ông cụ Tề chỉ mở miệng hướng dẫn quy trình và các điểm cần chú ý khi rượu chính cốt, còn đều do Cố Tiểu Khê tự tay .
Học xong cách rượu chính cốt, cô chạy sang chỗ ông Trương và ông Trang để xem họ pha chế rượu nhân sâm.
Trong mắt Lục Kiến Sâm và Tư Nam Vũ cùng những khác, Cố Tiểu Khê chẳng khác nào một em bé ham học, lòng hiếu kỳ cực kỳ lớn. Không chỉ chăm chú lắng lời giảng của ông Trương và ông Tề, thỉnh thoảng còn chủ động đặt câu hỏi.
Còn Lục Kiến Lâm thì khỏi cảm khái: xưa nay chẳng thành công nào là dễ dàng. Dù bề ngoài vẻ nhẹ nhàng, thì phía chắc chắn là vô nỗ lực ai đến.
Mà chị dâu , chỉ nỗ lực, mà còn thiên phú!
Tối hôm đó, Cố Tiểu Khê cảm thấy thu hoạch nhiều, ngủ cũng ngon lành.
Ngược , Hà Lâm trằn trọc cả đêm ngủ nổi!