Cố Tiểu Khê để tâm, thấy Lục Kiến Sâm giúp xử lý vết thương xong, cô tự lấy một miếng băng cá nhân dán lên, bắt đầu mang vớ .
Lục Kiến Sâm sợ chân cô lạnh, vẫn là giúp cô mang vớ.
Sau đó, để cô chạm chân xuống đất nữa, cứ thế ôm lấy cô mãi.
Cố Tiểu Khê kéo tay áo Lục Kiến Sâm, bực bội : "Đằng một tảng đá to, đặt em xuống đó . Trong ba lô em cái xẻng nhỏ, giúp em xúc đống đá vụn và cát xem thử."
"Ăn no rảnh rỗi mà còn cái kiểu chôn đinh ở đây, bên thứ gì phát hiện."
Lục Kiến Sâm gật đầu, đó lấy từ trong ba lô của cô một cái xẻng nhỏ chuyên dùng để đào thảo d.ư.ợ.c, bắt đầu xúc đống đá vụn và cát .
Hàn Phong khẽ ho một tiếng, thật cảm thấy chỗ thể là bãi phục kích từ thời chiến tranh đây.
Mấy vùng căn cứ cách mạng cũ , trong rừng còn thể gài mìn b.o.m nữa kìa?
Chỉ mong thứ họ đào lên là mấy thứ đó.
Tuy nghĩ , nhưng thấy Lục Kiến Sâm đang xúc cát, vẫn bước tới giúp.
Lục Kiến Lâm cũng đến góp tay, tuy công cụ nhưng đeo găng tay, dùng tay đào, động tác nhanh nhẹn.
Ngay lúc Hà Lâm đang nghĩ bọn họ vì một câu của Cố Tiểu Khê mà rỗi chuyện ngớ ngẩn, thì Hàn Phong bỗng hít mạnh một , miệng ngừng xuýt xoa: "Trời ơi, bên thật sự thứ gì ! Cái... cái chẳng lẽ là mìn ?"
Chỉ một câu thôi, lập tức khiến Hà Lâm sợ đến mức bỏ chạy.
Chạy một đoạn, phát hiện Lục Kiến Nghiệp chạy theo, cô hấp tấp kéo .
Cố Tiểu Khê bĩu môi: "Cho dù là mìn thì cũng phát nổ, sợ cái gì."
Lục Kiến Sâm đào sạch cát đá xung quanh, dốc sức kéo chiếc rương chôn ngoài.
Nhìn ổ khóa sắt đó hoen rỉ, dùng tay bẻ mấy cái, ổ khóa liền bung thành từng mảnh.
Rương mở , ánh mắt của Lục Kiến Sâm, Hàn Phong và Lục Kiến Lâm đều đổi.
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê tò mò liếc mắt : "Là gì thế?"
Lục Kiến Sâm đầu cô vợ nhỏ của : "Một rương đầy vàng cổ cực kỳ tinh xảo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-561-khong-den-luot-chung-ta-dau-1.html.]
Nghe đến đây, Cố Tiểu Khê lập tức nhấc chân chạy tới kỹ hơn.
Lục Kiến Sâm lập tức bước tới, bế cô gần.
Nhìn những bình vàng đủ hình dáng, chén vàng khảm đá quý, đĩa vàng chạm khắc hoa văn tinh xảo trong rương, cô cũng hoa mắt ch.óng mặt.
Nếu những thứ để một cô phát hiện thì mấy, bộ để cô ôm luôn.
bây giờ...
Thôi ! Không đến lượt cô !
"Chúng về thôi!" Cố Tiểu Khê thêm nữa.
"Ừ. Anh cõng em."
Có Hàn Phong ở trông, Lục Kiến Sâm cũng quan tâm đến đống vàng đó nữa, cứ thế cõng cô vợ nhỏ của doanh trại.
Còn Hà Lâm ở phía , khi cuối cùng cũng thấy những món vàng cổ trong rương thì khỏi rối bời.
Trong mắt trong lòng cô , tất cả đều lấp lánh ánh vàng.
Nhìn Lục Kiến Sâm đang cõng Cố Tiểu Khê xa, cô kéo tay áo Lục Kiến Nghiệp: "Hay là tụi đào tiếp xem , còn nữa?"
Lục Kiến Nghiệp nhíu mày: "Có thể đào tiếp, nhưng là em và ."
Hà Lâm ấm ức cam lòng, nhưng Lục Kiến Nghiệp bỏ , cô cũng chỉ thể lẽo đẽo theo .
Chừng đó vàng, đáng giá bao nhiêu chứ!
Cố Tiểu Khê Lục Kiến Sâm cõng suốt đường doanh trại.
Khi họ về, doanh trại đổi .
Trên bãi đất rộng rãi hiện dựng lên bốn dãy lều trại, phần diện tích còn dùng để xây dựng bốn bếp dã chiến với nồi gang, lát bằng đá và đất.
Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm phân cho một phòng riêng, là do Liên phó Lý Khôn và Trụ T.ử cố ý chừa cho hai .