Ngay khi Cố Tiểu Khê đồng hồ, cảm thấy cũng đến lúc về thì Hà Lâm đột nhiên kêu lên đầy phấn khích: "Em phát hiện cái ! Em phát hiện !"
Lập tức, đều tiếng cô hấp dẫn, sang .
Lục Kiến Nghiệp gần nhất, liền bước tới ngay.
Lúc , thấy Hà Lâm đang nhặt từ đất lên một cái vỏ đạn biến dạng!
Lục Kiến Nghiệp: "..."
Anh hiểu, một cái vỏ đạn như thì gì đáng mừng đến thế?
Chị dâu còn phát hiện nhiều thứ hơn, cũng thấy vui mừng đến !
Tề Sương Sương liếc mắt một cái cũng .
Hồi nãy Hàn Phong còn nhặt cả băng đạn, giờ tìm thấy một cái vỏ đạn thì gì lạ!
"Tiểu Khê , ông ở với các cháu nữa , ông và ông Trương hái t.h.u.ố.c đây." Ông cụ Tề bỗng lên tiếng.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng. Cháu cũng đây, là cùng luôn nhé!"
Ông cụ Tề xua tay: "Trưa nay bọn ông về doanh trại , cháu về sắp xếp chỗ ở cho bọn ông là ."
"Dạ." Cố Tiểu Khê cũng cố gắng đòi cùng bọn họ.
Dù , cô cũng thể tự hái t.h.u.ố.c.
Mà thật , cô cũng thích hành động một hơn.
Sau khi ông cụ Tề và ông Trương rời , ba nhà họ Trang cũng theo.
Tề Sương Sương vốn còn do dự, nhưng Tư Nam Vũ gọi một tiếng, cũng lập tức luôn.
"Về thôi!" Lục Kiến Sâm cũng nắm lấy tay cô vợ nhỏ nhà , chuẩn .
Lúc qua khu vực đá lộn xộn, Cố Tiểu Khê trượt chân một cái, rõ giẫm cái gì, cô cảm thấy lòng bàn chân đ.â.m xuyên qua, đau rát.
Cô khẽ kêu một tiếng, vội vàng rút chân .
"Sao thế?" Lục Kiến Sâm vòng tay ôm lấy eo cô, bế cô lên đùi , kiểm tra tình trạng của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-560-ha-he-khi-thay-nguoi-gap-hoa-2.html.]
Cố Tiểu Khê tháo giày bên chân trái, tháo luôn cả tất.
Lục Kiến Sâm liền thấy bàn chân trắng nõn mềm mại của cô đ.â.m rách, rỉ chút m.á.u.
Anh cúi đế giày cô, hóa là một cây đinh ghim đ.â.m trúng.
Lục Kiến Lâm và Hàn Phong gần đó cũng vội vàng chạy tới.
"Phải sát trùng . Em tìm ít thảo d.ư.ợ.c khử trùng." Lục Kiến Lâm lập tức .
Cố Tiểu Khê xua tay: "Không cần , trong ba lô chị sẵn cồn sát trùng."
Chillllllll girl !
Vừa , cô lấy lọ dung dịch và tăm bông từ trong ba lô .
Lục Kiến Sâm lập tức nhận lấy, giúp cô xử lý vết thương.
Cố Tiểu Khê thì cứ thắc mắc chằm chằm chỗ trượt.
Sao đinh ghim ở đây chứ?
Bỗng nhiên, cô thấy gì đó, liền kéo nhẹ tay áo Lục Kiến Sâm.
"Chân em , đống đá xem cái gì ? Làm gì chuyện đinh ghim ở đây ?"
Lục Kiến Sâm sang Hàn Phong một cái, cúi bế cô vợ nhỏ của sang chỗ khác.
Hàn Phong và Lục Kiến Lâm phối hợp ăn ý, bắt đầu lượt dọn mấy tảng đá xung quanh .
Rất nhanh, bọn họ phát hiện những hòn đá đó chỉ một cái đinh ghim, mà là nhiều.
Không, đúng hơn là, đống đá đó từng đặt vài tấm ván gỗ đóng đầy đinh, nhưng giờ mấy tấm ván mục nát, nhiều chiếc đinh rơi khỏi ván.
Ngoài loại đinh dài thông thường, ván còn gắn cả đinh ghim nhỏ.
Chỉ thể , mấy qua đây đó thật may mắn, vì ở đây nhiều đá và cát nên ai đ.â.m chân.
Hai gom hết mấy tấm ván mục đóng đinh vứt sang một bên, phát hiện bên là một lớp đá vụn nhỏ li ti.
Lúc Hà Lâm thấy Cố Tiểu Khê thương, trong mắt hiện lên chút khoái chí, nhưng lập tức giấu , giả vờ một câu đầy cảm khái: " là mấy vô lương tâm thật, còn đặt đinh ở đây nữa chứ!"