"Trời còn sớm, em ngủ thêm . Anh ngoài nhiệm vụ, nhớ ăn uống đầy đủ."
Cố Tiểu Khê dù thẹn thùng nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, cũng cẩn thận đấy!"
"Anh ." Lục Kiến Sâm kìm nén cơn xúc động ôm cô lòng hôn thêm cái nữa, đóng cửa rời .
Nghe tiếng bước chân xa dần, Cố Tiểu Khê đưa tay khẽ chạm môi . Trong lòng, hiểu dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả.
Có chút xa lạ, nhưng khiến nhớ nhung!
Lấy tinh thần, cô đồng hồ đặt bàn.
Bây giờ mới chỉ năm giờ, thật sự là còn sớm!
Cô rút chăn ngủ thêm hai mươi phút, cuối cùng vẫn quyết định dậy.
Sau khi rửa mặt xong, cô bếp thì phát hiện Lục Kiến Sâm dậy từ sớm nấu cháo, bên cạnh còn để sẵn hai quả trứng luộc và một đĩa nhỏ thịt xào tuyết thái, đây là món cô thích ăn.
Trong lòng cảm thấy ấm áp, nhưng cô cũng tò mò, nhà món từ khi nào.
Ăn sáng một trong bếp xong, cô trong sân suy nghĩ xem thể gì.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cô lấy một cây chổi lớn vật che mắt, tận dụng kỹ năng dọn rác để quét sạch rác trong sân và ngoài cổng.
Rác ven đường cùng đá vụn cũng dọn sạch, chỉ trong chốc lát, khu vực xung quanh nhà cô sạch bong.
Lý Quế Phân dậy sớm thấy Cố Tiểu Khê siêng năng quét dọn, liền bước tới. "Tiểu Khê, em siêng thật đấy! Ăn sáng ?"
Cố Tiểu Khê nở nụ ngọt ngào: "Ăn . Còn chị thì , chị Quế Phân?"
"Chị chuẩn ăn đây! Một lát nữa chị với mấy chị dâu chợ, em cùng ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Được thôi! hôm nay em mua rau , hôm qua mua vẫn còn. Em định gửi thư về nhà."
"Vậy , đến phố thì em về hướng Đông, bên đó bưu điện. Chút nữa chị qua gọi em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-56-co-gai-trong-di-vat-2.html.]
Sau khi hẹn xong, Lý Quế Phân về nhà ăn sáng, còn Cố Tiểu Khê cũng cầm chổi sân.
Vì lát nữa gửi thư, cô xé một tờ giấy từ sổ tay một bức thư gửi ba .
Bảy giờ rưỡi, Lý Quế Phân đến gọi cô. Cô đeo một chiếc túi nhỏ, khóa cửa cùng ngoài.
Đi chợ còn năm sáu chị em vợ lính, trò chuyện rôm rả. Nói chuyện một hồi, nhắc đến nhà Doanh trưởng Tiêu.
Phùng Hà cất giọng khinh thường: "Doanh trưởng Tiêu mỗi tháng đều đưa hết tiền trợ cấp cho vợ, thế mà Đinh Lan Tĩnh keo kiệt đến mức chẳng chịu bỏ một xu. Sau đó, nhờ Chính ủy can thiệp, cô mới miễn cưỡng đưa một trăm tệ cho em chồng."
Cố Tiểu Khê chớp mắt, tò mò hỏi: "Vậy còn đứa bé thì ?"
Phùng Hà cô đầy ẩn ý: "Em chắc chắn ngờ . Cuối cùng, Đinh Lan Tĩnh gửi con về nhà họ Tiêu, cần nữa."
Cố Tiểu Khê sững sờ: "Đứa bé còn tròn tháng, còn b.ú sữa , cô nỡ lòng nào?"
Lý Quế Phân hừ lạnh: "Nỡ gì quan trọng , cô vốn dĩ chẳng sữa. Giờ con, chẳng càng dễ tái giá ?"
Cố Tiểu Khê nghẹn lời, đang định cảm thán thì Phùng Hà tiếp: "Vấn đề là, khi em trai Doanh trưởng Tiêu gọi điện về nhà, nhà họ Tiêu cũng từ chối nhận đứa bé."
"Hả?" Cố Tiểu Khê sửng sốt.
Một chị dâu khác thấy biểu cảm kinh ngạc của cô, nhịn bật : "Phùng Hà còn đang trêu em đấy! Kết quả cuối cùng là em gái Đinh Lan Tĩnh sẽ nuôi đứa bé."
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê: "..."
Lần , mắt cô mở to tròn xoe, ngoài kinh ngạc vẫn là kinh ngạc!
Đinh Lan Di... chính là cô gái mà trai cô từng cất trong "di vật"!
Cô giữa họ kết quả gì , nhưng nếu thật sự nảy sinh tình cảm, thì đứa bé chẳng khác nào quả b.o.m hẹn giờ!
Cô thật sự ngờ, chỉ ăn dưa hóng chuyện mà cuối cùng thể dính líu đến .