Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 549: Đầy Ắp Sự Bài Xích (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:52:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Học Thuật Điều Khiển Gió Cấp Hai, cô cảm giác khả năng điều khiển gió của mạnh hơn nhiều, thậm chí gió thể xoay chuyển, rẽ ngoặt theo ý .

Tuy phạm vi ảnh hưởng rộng lắm, nhưng đối phó với Hà Lâm bên thì đủ!

Thế là, bao lâu, Hà Lâm bỗng nhiên hắt xì một cái thật mạnh.

Vì hắt xì quá bất ngờ, cô còn phun thẳng lên mặt Lục Kiến Nghiệp.

Lục Kiến Nghiệp: "..."

Anh đột nhiên cảm thấy cực kỳ khó chịu và bực bội!

Không là hắt xì thì đừng nhắm thẳng khác ?

Hà Lâm hổ đỏ mặt, vội vàng dụi dụi mũi, ấm ức : "Em cố ý ! Em lạnh quá! A-xì... A-xì... A-xì..."

Lục Kiến Nghiệp phun thêm hai nữa, đến mức tức mà chẳng thốt nổi lời.

Đang nhắm mắt nghỉ ngơi, Cố Tiểu Khê cũng cảm thấy thế thì !

Ảnh hưởng quá lớn tới việc nghỉ ngơi của !

Thôi , cứ tạm tha cho cô , ngủ tiếp cái .

Chỉ là, dù cô ngủ, Hà Lâm cũng yên .

Qua một lúc, tuy còn hắt xì nữa, nhưng mũi cô nghẹt cứng.

Đến sáng hôm , cô chảy nước mắt chảy nước mũi.

Sáng sớm, lúc Cố Tiểu Khê tỉnh dậy, thấy cảnh Hà Lâm dùng tay lau nước mũi còn tiện tay quệt xuống đất, thậm chí giẫm lên, cô lập tức cảm thấy ghê tởm, đến nỗi chẳng ăn sáng nữa.

của cô!

Không nên thổi gió gì!

"Tiểu Khê, chúng tranh thủ núi sớm !" Tề Sương Sương cũng chẳng còn tâm trạng ăn sáng.

Huống chi, lượng thực phẩm của họ bây giờ vốn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-549-day-ap-su-bai-xich-1.html.]

Cố Tiểu Khê áy náy Tề Sương Sương: "Tối qua chị ngủ mất , em ngủ lúc nào chị cũng nữa. mà, em ngủ chung với chị đúng ?"

Chillllllll girl !

Nghe , mặt Tề Sương Sương lập tức đỏ ửng.

Cô ngó quanh thấy ai chú ý mới nhỏ giọng đáp: "Em trùm áo khoác quân đội của Tư Nam Vũ ngủ, chẳng lạnh tí nào."

Cố Tiểu Khê liền bật , bảo Lục Kiến Sâm nhường hết chăn cho .

Thì là vì giúp đỡ Tư Nam Vũ!

Ông cụ Tề và ông Trương thì đắp áo khoác của ngủ, ngờ thấy lạnh, nên sáng dậy tinh thần còn khá .

Mặc dù Cố Tiểu Khê bọn họ ăn sáng, nhưng các cụ già vẫn quen gì ăn chút ít, vì họ nấu cháo, ăn lót mới rời khỏi khu cắm trại.

Lục Kiến Lâm cũng chuẩn theo thì Lục Kiến Nghiệp gọi .

"Kiến Lâm, em mang t.h.u.ố.c cảm ?"

Lục Kiến Lâm thở dài: "Ban đầu mang, nhưng hôm qua cháy mất . Hôm nay núi tụi cố tìm ít thảo d.ư.ợ.c nấu nước xua lạnh ! Nếu bệnh của chị dâu hai nặng hơn, hai đưa chị xuống núi thôi."

"Trên núi sáng tối lạnh như , chẳng gì ăn uống t.ử tế, chị ăn mặc phong phanh, bệnh chỉ càng nặng thêm thôi!"

Lục Kiến Nghiệp tuy thấy Hà Lâm vướng chân vướng tay, nhưng vẫn chỉ đành gật đầu.

Anh bên Hà Lâm, nhẹ giọng hỏi: "Em còn núi ? Hay là xuống núi?"

Ban đầu Hà Lâm định xuống núi, nhưng thấy bóng lưng Cố Tiểu Khê rời , cô bỗng đổi ý.

"Kiến Nghiệp, thể mượn chăn và túi ngủ của chị dâu cả cho em ? Ngủ một giấc chắc em sẽ khỏe !"

Lục Kiến Nghiệp do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn chạy lên hỏi mượn chăn.

Cố Tiểu Khê đắp chăn của riêng , chắc chắn cho ai mượn.

Huống hồ, chỉ cần nghĩ tới cảnh Hà Lâm lấy tay quệt nước mũi, trong lòng cô tràn đầy sự bài xích .

"Hay là xuống núi ! Bị nhiễm lạnh , một hai ngày thể khỏi ngay , ở núi chỉ càng khiến bệnh nặng thêm thôi. Chị thấy cô bây giờ bệnh tình cũng khá nghiêm trọng , tuyệt đối đừng kéo dài."

"Em , con gái mà nhiễm lạnh quá mức, dễ hàn cung. Mà hàn cung thì dễ dẫn đến vô sinh."

 

 

Loading...