Cố Tiểu Khê chẳng buồn để ý tới Hà Lâm, cô lấy từ balô một sợi dây cưa tự chế, quấn một khúc gỗ t.ử đàn bên cạnh còn thể dùng , kéo qua kéo , cưa nhẹ vài , đầy hai phút cưa đứt một đoạn gỗ.
Chillllllll girl !
Tề Sương Sương tò mò sáp gần, Cố Tiểu Khê thuận miệng dặn: "Sương Sương, ở đây vẫn nên nhóm một đống lửa, em nhặt ít cành cây ! Nhớ mang theo đèn pin đó."
"Được ." Tề Sương Sương lập tức nhặt củi.
Ông cụ Tề và ông Trương cũng cảm thấy thể cứ đực ở đó chờ, nên cũng góp sức nhặt củi.
Chỉ còn Hà Lâm ngây yên tại chỗ.
Cố Tiểu Khê mà bực, nhịn liền mắng: "Ông Trương và ông cụ Tề lớn tuổi như còn nhặt củi, cô đực đây dùng đồ sẵn, cô thấy hổ ?"
Hà Lâm nghẹn họng, tức tối cãi : " là !"
Hà Lâm mang theo cơn bực rời , Cố Tiểu Khê nhân lúc đó vận dụng Thuật Quét Sạch Phong Nguyên, quét sạch mặt đất nữa, lúc đang cưa gỗ, thuận tay ném một đoạn gỗ t.ử đàn khác kho đồ cũ.
Đợi đến khi đổi thành ván gỗ, cô bỗng nhớ gì đó, lén tìm cái túi của Hà Lâm cháy thành tro, cũng ném kho đồ cũ.
Khi phát hiện phòng trưng bày sản phẩm mới thêm vài bộ quần áo, năm trăm sáu mươi tệ cùng một ít phiếu tem, cô khẽ nheo mắt.
Quần áo cô cần, nên lúc đổi chọn lấy vải vóc, còn đổi luôn màu sắc.
Còn tiền và phiếu tem... cứ coi như bồi thường thiệt hại của Hà Lâm cho cô !
Trang Linh khẳng định Hà Lâm là phóng hỏa, cô tất nhiên cũng tin như thế.
Bởi vì, chỗ túi của Hà Lâm cháy, cách lều của cô một đoạn ngắn!
Một chuẩn ngoài, để túi xách ở bên ngoài, để trong lều của chứ?
Thế nên, cái túi tồn tại, cũng gián tiếp chứng minh hành vi mờ ám của Hà Lâm!
Đợi đến khi Tề Sương Sương và những khác ôm đống củi về, Cố Tiểu Khê sớm tránh sang bên xử lý hai khúc t.ử đàn còn , đang dùng bào gỗ để gia công ván.
Tề Sương Sương nhóm lửa hỏi: "Tiểu Khê, chị định gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-546-ai-dam-bat-nat-em-dam-mot-phat-mot-dua-2.html.]
"Chị tính mấy cái ghế nhỏ! Đến lúc còn thể mang theo."
Ban đầu cô cũng nghĩ một cái giường, nhưng dùng gỗ t.ử đàn giường thì quá lãng phí, hơn nữa cũng bất tiện để vác từ núi xuống.
Còn một lý do nữa: đông như , một cái giường thì cho ai ngủ?
Làm nhiều cái?
Không, cô rảnh tới mức đó!
Cô chỉ những thứ thích và thấy hứng thú mà thôi!
Muốn ghế nhỏ, đơn giản vì cô thích loại ghế đó!
Ông cụ Tề và ông Trương khi ôm củi về cũng cạnh đống lửa, Cố Tiểu Khê đồ mộc.
Thấy cô nhóc nhỏ xíu gọt, bào từng chút một, cần dùng một chiếc đinh nào mà vẫn một chiếc ghế đẩu tròn xinh xắn, hai ông đều khỏi cảm thán.
Tay nghề mộc của cô bé thật sự quá giỏi, thua kém gì các bậc thầy thủ công!
Cố Tiểu Khê xong hai cái ghế đẩu tròn, tiếp tục thêm hai chiếc ghế nhỏ thể gấp .
Ghế nhỏ lưng tựa, cô tặng mỗi ông cụ một chiếc.
Sau đó, cô sang hỏi Tề Sương Sương: "Em cái ghế như thế nào?"
Tề Sương Sương lập tức chỉ cái ghế đẩu tròn , : "Em loại , nhỏ nhỏ xinh xinh, đáng yêu tiện dụng."
"Ừ." Cố Tiểu Khê chần chừ, tặng ngay cho cô em gái một chiếc ghế đẩu sẵn.
Hà Lâm chỉ nhặt một ít củi vụn, thấy ghế của Cố Tiểu Khê đến lượt , trong lòng dâng lên cảm giác bất mãn.
Cố Tiểu Khê thèm để ý đến cô , chỉ chiếc ghế đẩu, gọt gỗ bàn với ông cụ Tề chuyện ăn uống.
"Trong túi của cháu còn ít gạo và một gói mì sợi, giờ nên nấu cái gì đây?"