"Chứ nữa. Bọn họ chắc cũng mấy , chẳng lẽ dẫn cả Phó Gia Ny và mấy theo? Sao bọn họ cũng mò tới đây ? Trời đất bao la, bọn họ tới đúng lúc quá ha?"
Tề Sương Sương vẫn thể bình tĩnh .
Một Hà Lâm thôi đủ khiến cô đau đầu , đừng kéo thêm một đám nữa!
mà, đúng là xui gặp xui, chỉ hai mươi phút , một nhóm lôi mấy cái cây lớn tới gần doanh trại của bọn họ.
Khi Trương Bỉnh Nghĩa thấy Cố Tiểu Khê và Tề Sương Sương thì chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên gì, chỉ lễ phép gật đầu chào một cái.
Cố Tiểu Khê từ vẻ bình tĩnh đó đoán vài phần.
Bọn họ là tin ông cụ Tề lên núi Sương Mù, nên mới cố ý tới đây.
Cô đơn giản đáp lễ về phía ông Trương ở cuối cùng.
"Chào ông Trương, chúc ông năm mới vui vẻ ạ!"
Ông cụ Trương thấy cô, hiền hậu gật đầu: "Không ngờ gặp con nhóc . Các cháu mới tới một ngày thôi nhỉ?"
"Vẫn ạ, tụi cháu mới tới sáng nay thôi. Bọn cháu leo núi suốt đêm, chỉ mới kịp dựng lều trại."
Cố Tiểu Khê dứt lời, bên cạnh một cô gái trẻ đang kéo cây, nửa nửa buông lời: "Đấy, mới tới mà c.h.ặ.t cả một cây gỗ t.ử đàn ."
Cố Tiểu Khê quen đối phương nên cũng chẳng thèm để ý.
Ông cụ Trương khẽ ho một tiếng, giới thiệu: "Nhóc , để giới thiệu, đây là ông Trang, còn đây là con trai ông – Trang Khánh, và con gái ông – Trang Linh. Bọn cũng đang tìm d.ư.ợ.c liệu. Ông cụ Tề chắc sâu trong núi nhỉ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu nhẹ: "Vâng ạ, ông và mới hồi chiều. Mọi nghỉ sưởi ấm ạ."
Tề Sương Sương cũng bước lên chào ông cụ Trương, ngoan ngoãn xuống bên cạnh Cố Tiểu Khê.
Không hiểu , cô cực kỳ thích ánh mắt dò xét của ông Trang.
Rõ ràng mặt ông là nụ ôn hòa, mà khiến cô rợn hết da gà.
Ông cụ Trương lớn tuổi , lúc cũng thực sự thấm mệt, liền tựa gốc cây cạnh đống lửa nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-539-chuyen-nay-co-cam-bay-khong-1.html.]
Trương Bỉnh Nghĩa vội vàng lấy một cái đệm lót tới cho ông nội .
Ông Trang khi quanh một vòng, bèn với con trai: "Dọn dẹp bãi cỏ sụp , dựng một căn nhà gỗ ở đó."
Trang Khánh gật đầu, gì, lặng lẽ bắt tay .
Trang Linh cũng giúp một tay, từ đầu đến cuối chỉ hai bọn họ việc.
Mà công nhận, hai đúng là tay nghề cực siêu.
Trang Khánh và Trang Linh đều sức mạnh kinh , Trang Linh dù là con gái mà thể một tay ôm c.h.ặ.t một cây còn to hơn cả , tay thì nhanh nhẹn gọt bỏ cành nhánh phía .
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê mà tấm tắc khen thầm.
Nếu nhờ mượn sức gió để đỡ lực, chắc chắn cô thể nào bê nổi một cái cây to như .
Tề Sương Sương cảnh tượng đó thấy rùng , trong đầu bất giác hiện một suy đoán đáng sợ.
Những ...
"Đứa nhỏ là cháu gái của ông Tề ?" Ông cụ Trương đột ngột hỏi.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Dạ đúng ạ. Tụi cháu hôm qua leo núi mệt quá, trưa nay còn đang ngủ bù nên cùng ông Tề núi. Ông Trương, chiều nay còn núi tiếp ạ?"
"Chắc để định nghỉ ngơi một chút, tối núi cũng ."
"Sương Sương, chị nhặt thêm ít củi nữa nhé? Em cùng ?"
Tề Sương Sương cảm thấy đây quá ngột ngạt.
Ánh mắt vô tình quét tới của ông Trang khiến cô cực kỳ khó chịu.
Cô tranh thủ nhặt nhiều củi hơn, nhất là đủ cho cả ngày mai, thì khỏi nán doanh trại nhiều.
Cố Tiểu Khê sự bất an của Tề Sương Sương, mỉm đáp: "Sương Sương, vất vả cho em . Em , chị ở trò chuyện với ông Trương một lát."