Mà ở ư?
Tất nhiên là ở ánh mắt chọn !
Đặc biệt là Lục Kiến Sâm, ánh mắt đúng là quá đỉnh mới cưới Tiểu Khê nhà bọn họ!
Mười lăm phút , Cố Tiểu Khê kéo theo một cái hộp chữ nhật bằng gỗ đỏ to cỡ vali hành lý trở về.
Cô đặt hộp ngay cửa lều nhỏ của , trải lên một tấm vải caro màu xanh lá, trông chẳng khác gì một chiếc bàn ăn mini.
Sau đó, cô lấy từ trong túi một bịch hạt dẻ rang đường còn ấm, lôi thêm một đống hạt hướng dương và đậu phộng, gọi Tề Sương Sương gần.
"Sương Sương, pha hai ly , tụi ăn chút đồ ăn vặt."
Tề Sương Sương lập tức vui vẻ, nhanh nhẹn ôm lấy bình nước nóng và hai cái cốc men sứ, rót cho mỗi một ly .
Ừm, cô thả đen mà ông nội mang theo .
Mùi thơm ngào ngạt, hai cửa lều ăn đồ ăn vặt trò chuyện, khí và tâm trạng đều cực kỳ thư giãn.
Hà Lâm mới rửa mặt xong, thấy bọn họ nhàn nhã thế, trong lòng khó chịu vô cùng, mặt mày âm trầm.
Cố Tiểu Khê chẳng thèm để ý, ăn hạt dẻ ngọt lịm trò chuyện đôi câu với Tề Sương Sương.
lúc , ông cụ Tề và đám Lục Kiến Sâm cũng trở về.
Ông cụ Tề xách trong tay hai con gà rừng và một túi nhỏ t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c, còn Lục Kiến Sâm, Tư Nam Vũ và Lục Kiến Lâm mỗi khiêng một khúc gỗ.
Lục Kiến Sâm thấy cô vợ nhỏ nhà đang thong thả ăn uống, trong mắt ánh lên tia nhẹ.
Cố Tiểu Khê cũng liếc một cái, dậy.
"Anh khiêng gỗ về gì ?" Cố Tiểu Khê tò mò hỏi.
Còn đợi Lục Kiến Sâm trả lời, ông cụ Tề nhướng mày lên.
"Tiểu Khê, cháu kỹ xem đây là gỗ gì?"
Cố Tiểu Khê liếc qua một cái, ngạc nhiên: "Là gỗ t.ử đàn! Trên núi Sương Mù nhiều gỗ quý ?"
Ông cụ Tề gật đầu: "Nghe cây cối núi Sương Mù ít nhất cũng mấy trăm loại. Cháu chẳng thích đồ mộc ? Mang về cho cháu chơi đấy."
Ánh mắt Cố Tiểu Khê lập tức bừng sáng như trời, còn chút xúc động bất ngờ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-536-mat-chon-nguoi-tot-hon-2.html.]
"Ông ơi, ông đối xử với cháu quá !"
Ông cụ Tề bật : "Người khiêng gỗ và cưa gỗ ông, cảm ơn ông gì!"
Cố Tiểu Khê Lục Kiến Sâm, sang Lục Kiến Lâm và Tư Nam Vũ, chân thành cảm ơn: "Cảm ơn ! Để báo đáp, trưa nay em mời ăn đại tiệc!"
Tư Nam Vũ lập tức tít mắt: "Em dâu, bữa nào em cũng cho bọn ăn đại tiệc mà!"
Lục Kiến Lâm cũng , cảm giác mệt nhọc vì khiêng gỗ bỗng chốc bay biến hết!
lúc , Tề Sương Sương hớn hở bước tới, đắc ý nhướng mày với ông nội, chỉ tay về phía cái hộp to cạnh lều.
"Ông ơi, đó là đồ chị Tiểu Khê cho ông đó!"
Ông cụ Tề theo tay cháu gái, khẽ ồ lên một tiếng.
"Giỏi thật! Cái hộp to thế cơ !"
Hơn nữa còn bằng gỗ đỏ!
Xem con bé Tiểu Khê cũng ngoan ngoãn ở trại suốt nhỉ!
mà, cái hộp chắc chắn, mắt!
Ơ, hộp còn gắn thêm bốn cái bánh xe cơ đấy!
Kéo thử một cái, ôi chao, nhẹ nhàng ghê!
là cái đầu óc , sinh để chuyện lớn!
Ông cụ Tề đang hài lòng ngắm nghía chiếc hộp, bên Cố Tiểu Khê cũng dậy chuẩn nấu ăn.
Đã là "đại tiệc", thì chắc chắn trò!
Cô nhóm bếp, dùng cái thùng sắt nhỏ để nấu cơm.
Chillllllll girl !
Sau đó, cô nhóm bếp than, lập thêm một bếp nữa, đổ phần tôm kho đỏ nấu sẵn nồi đất để hâm nóng.
Chưa dừng , cô còn nhặt thêm vài hòn đá, xếp thành vòng tròn, nhóm thêm bếp thứ ba.
Tề Sương Sương cũng Cố Tiểu Khê định gì, bèn tới giúp quản lý đống lửa.