so với Cố Tiểu Khê chỉ xách một cái túi, bộ thong dong, thì cảm giác chênh lệch thực sự quá lớn.
Theo cô nghĩ, nếu Lục Kiến Lâm điều một chút, thì nên đến giúp cô xách đồ, hoặc ít nhất cũng đỡ cho Lục Kiến Nghiệp một phần.
Dù , trong tay Lục Kiến Sâm cũng chẳng bao nhiêu đồ.
Mang theo tâm trạng bực bội như , cả đoàn thêm một đoạn, đợi thêm hai mươi phút nữa mới đón chuyến xe lên núi Sương Mù.
Khi xe đến gần núi Sương Mù, trời tối đen.
Ông cụ Tề quen thuộc với núi Sương Mù, ông chỉ về phía dãy núi trập trùng mặt, : "Kế hoạch của ông là đêm nay sẽ leo núi, cắm trại ở lưng chừng sườn núi phía nam. Ở đó một bãi đất bằng phẳng, còn tránh gió nữa."
"Ông ơi, đến lưng chừng núi mất bao lâu ạ? Cháu đói lắm !" Tề Sương Sương thở dài một .
"Cái đó còn tùy cháu nhanh chậm. Nhanh thì ba tiếng, chậm thì... khó lắm."
"Vậy mau thôi!" Cố Tiểu Khê lấy từ túi áo một gói kẹo đậu phộng nhỏ đưa cho Tề Sương Sương.
Tề Sương Sương lập tức phấn chấn lên, ăn kẹo bước nhanh về phía .
Ông cụ Tề lắc đầu, cũng tăng tốc theo.
Đừng ông tuổi cao mà lầm, chân tay ông còn dẻo dai, dù xách theo một cái túi to cũng vẫn nhanh như bay.
Những khác thì thở hồng hộc leo núi, nhưng bước chân và nhịp thở của ông cụ Tề vẫn đều đặn, chẳng hề hụt chút nào.
Cố Tiểu Khê thấy trời mỗi lúc một tối, sương mù núi Sương Mù cũng dày đặc hơn, tầm mờ nhiều, cô lập tức lấy đèn pin từ trong ba lô , chạy lên đuổi kịp ông cụ Tề đang đầu.
"Ông ơi, chỗ ông là cứ thẳng theo hướng đúng ạ? Cháu nhanh một chút để tới chiếm chỗ ."
Ông cụ Tề gật đầu, còn đặc biệt chỉ hướng cho cô: "Bên kìa, cháu thấy mấy cây thông to cao v.út ?"
Cố Tiểu Khê nheo mắt theo hướng ông chỉ, gật đầu: "Mờ mờ ảo ảo nhưng vẫn thấy ạ."
"Muốn nhanh thì cứ ! Nếu đến sớm, nhớ nhặt ít củi, nhóm lửa luôn nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-530-met-roi-thi-anh-cong-em-2.html.]
"Dạ !" Cố Tiểu Khê gật đầu ngay.
Thấy vợ chung với cả nhóm, Lục Kiến Sâm cũng lập tức theo.
Chillllllll girl !
Tề Sương Sương ban đầu cũng định đuổi theo, nhưng một lúc liền phát hiện, Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm nhanh quá, cô nàng đuổi kịp.
Cố gắng vài , cô nàng đành từ bỏ!
Những còn thì cũng nhanh, nhưng sức thì cho phép, hành lý nặng nề họ chậm chạp, ở cuối cùng là Hà Lâm, Hà Hạo và Lục Kiến Nghiệp, tiện bỏ mặc hai em .
Bên , khi xuyên qua núi Sương Mù một tiếng đồng hồ, Lục Kiến Sâm nhịn hỏi khẽ: "Em mệt ? Có cần cõng em ?"
Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không cần . Anh cất hết đồ trong gian , nhanh hơn chút."
Lục Kiến Sâm gật đầu, nhanh tay cho cả ba lô lớn và túi xách đang mang gian của .
Tay chân nhẹ nhàng hơn, nhưng cảm giác trống trải quá, Lục Kiến Sâm dứt khoát bế bổng cô vợ nhỏ lên.
"Vậy bế em !"
Cố Tiểu Khê nhanh nhẹn ném luôn chiếc ba lô tay gian, hai tay vòng c.h.ặ.t lấy cổ .
"Đi thế mệt lắm đó!"
"Mệt thì đổi cách khác!" Lục Kiến Sâm cưng chiều.
Anh bế cô suốt nửa tiếng, nhịp thở vẫn vững vàng, chẳng hề xáo trộn.
Cuối cùng vẫn là Cố Tiểu Khê xót , nằng nặc đòi xuống bộ.
trời tối quá, Lục Kiến Sâm vẫn kiên quyết nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, để cô loạn.
Sương mù núi Sương Mù dày đến nỗi tầm chỉ còn mấy mét, lỡ mà lạc thì nguy hiểm bao!