Cố Tiểu Khê nhàn nhạt : "Chị tụi em đó ngoài nhiệm vụ ? Nói thật với chị, em đến đây cũng một thời gian , nhưng ở khu nhà gia đình mấy ngày, Tết nhất cũng chuẩn gì cả. Nhà chị chắc chuẩn nhiều lắm nhỉ?"
Cố Tân Lệ chặn họng, lời nào.
lúc , Cố Nhị Thành giả vờ vấp té, đẩy cửa bước phòng của Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm.
Trong phòng thấy giấu đồ ăn gì, nhưng ít rương tủ.
Thế là vội chạy về bên bà nội , kéo kéo áo bà.
"Bà ơi, con với em trai đến Thanh Bắc mà quên mang theo túi quần áo, giờ đồ , bà bảo rể họ cho tụi con mượn hai bộ đồ ?"
Cậu thật sự thèm mặc quân phục!
Chính vì nên mới nằng nặc đòi theo tới đơn vị.
Lục Kiến Sâm liếc cô vợ nhỏ nhà , trong lòng chút cảm khái.
Bảo lúc cô dặn cất hết quần áo , để trong tủ, mà cho gian của .
"Anh rể họ của em mỗi năm chỉ phát một bộ quân phục thôi, giặt luân phiên, đồ cũ thì đem cho khác . Em mà hỏi rể ruột của !" Cố Tiểu Khê từ chối thẳng thừng.
Cố Nhị Thành nghẹn lời: "Không lấy một cái ?"
Cố Tiểu Khê liếc từ xuống một lượt: "Không cái nào em mặc . Với em thấp hơn rể họ nhiều, còn gầy như cọng giá nữa, mặc đồ của c.h.ế.t . Không thì mặc đồ con trai chị ruột em , sửa là mặc ."
Cố Nhị Thành: "..."
Cậu tức đến mức phun m.á.u!
Có ai đả kích dữ ?
Lưu Xuân Hoa thấy con xin bộ đồ thì cũng tức, lập tức luôn: "Chỉ mượn mặc chút thôi, xong sẽ trả , keo kiệt thế gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-485-gia-roi-ma-khong-biet-dieu-con-bay-dat-tre-trung-1.html.]
Cố Tiểu Khê chẳng thèm khách sáo: "Bác gái con rể, cháu trai, mặc đồ nhà mà nhòm ngó đồ nhà cháu gì? Với , tụi cháu thật sự đồ thừa cho mấy mặc."
"Thế lấy một bộ nào rộng rộng của cô cho bà mặc , bà lạnh cả đường ." Lưu Xuân Hoa bày trò mới.
Cố Tiểu Khê trừng mắt, lật cả mí mắt lên: "Cháu là con gái, bà mà mặc đồ của cháu thì sợ già mà điều, còn thích trẻ ? Bác gái, bác đang tính kế gì ?"
"Cô... !" Lưu Xuân Hoa tức đến mức ói m.á.u.
Bà cụ Cố cũng trừng to mắt, đảo cả mắt trắng.
Cố Tân Lệ vội kéo sang một bên: "Cố Tiểu Khê, em cho mượn thì thôi, kiểu đó tổn thương lòng tự trọng khác quá."
Chillllllll girl !
"Chị đùa . Không em tổn thương ai cả, là nhà chị buồn thôi. Chị nhiều đồ lắm ? Mẹ chị mặc đồ chị là . Bà nội em mập, mặc đồ em , mặc đồ chị mới ."
"Em... !"
Lần đến lượt Cố Tân Lệ tức đến suýt trào m.á.u!
Cố Tam Hổ , , đó bỗng thụp xuống, giả vờ cổ đau.
Chờ đến khi Cố Tiểu Khê sang, như một con bê con, bất ngờ lao thẳng Cố Tiểu Khê.
Lục Kiến Sâm phản ứng nhanh như chớp, kéo vợ , vung nắm đ.ấ.m lên.
Cố Tam Hổ lùi một bước, lập tức đầu lao thẳng căn phòng đang mở cửa, mạnh tay kéo bung tủ quần áo của Cố Tiểu Khê.
ngờ rằng, bên trong tủ trống trơn, lấy một mảnh quần áo!
Cố Tiểu Khê nhíu mày, trong khi đó Cố Đại Xuyên túm cổ Cố Tam Hổ lôi ngoài, quẳng luôn sân.
"Tuổi còn nhỏ mà học đòi hư hỏng, học cái thói đó ở ."
Cố Tam Hổ tức tối gào lên: "Tại tủ quần áo nhà mấy trống trơn? Là cố tình giấu đồ vì bọn đến đúng ?"