Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 481: Nhất Định Là Người Được Ông Trời Chọn (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:51:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vợ ơi, hôm qua bọn còn săn một con lợn rừng, mai bên hậu cần cũng sẽ mổ lợn, chỗ đó cũng chia cho hai mươi cân thịt. Cộng với mấy phiếu thịt đổi , tổng cộng bốn mươi cân thịt đấy."

Chillllllll girl !

 

Cố Tiểu Khê lập tức dặn dò: "Vậy chỉ mang về mười cân thôi, mấy cân còn để trong gian."

 

"Được!"

 

Bên khí đang vui vẻ, còn bên nhà Ân Xuân Sinh thì loạn thành một mớ bòng bong.

 

Giữa trưa hôm đó, khi Ân Xuân Sinh nhận tin vợ sắp tới, sốc đến nên lời.

 

đến nơi , thể đón.

 

Anh đến đơn vị mượn xe, nhưng vì xin trễ nên mượn .

 

Hết cách, đành nhờ một bạn ở đội vận chuyển, bảo bạn trực tiếp đến ga đón .

 

Còn Cố Tân Lệ thì ở nhà dọn dẹp, chuẩn đồ ăn.

 

Lúc trong đầu cô chỉ một ý nghĩ duy nhất: nhất định thể để Cố Tiểu Khê lấn át !

 

Ân Xuân Sinh cũng để ấn tượng với vợ, nên cho hai đứa con trai dọn dẹp cùng.

 

Chỉ bà cụ Ân là giường đất, bóc hạt dưa tỏ vẻ vui.

 

Vì con trai mặt ở nhà nên bà dám quá lố, ít nhất là c.h.ử.i mắng ai.

 

khi thấy Cố Tân Lệ đang trải giường, bà cụ Ân bắt đầu lên tiếng: "Chăn của để ngủ một . già , ngủ sâu, thêm sẽ ngủ nổi."

 

Ân Xuân Sinh nhỏ giọng : "Hai đứa em của em cũng tới, thì cho ngủ với Thiết T.ử và Tiểu Đệ, hai giường chăn chen chúc chút cũng . Mẹ em thì... để em ngủ một giường trong phòng . Còn bà nội em..."

 

"Em xem thử bên bà nội em, liệu em họ em thể nhường một cái chăn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-481-nhat-dinh-la-nguoi-duoc-ong-troi-chon-1.html.]

 

Vừa dứt lời, bà cụ Ân nhịn nữa: "Bà nội cũng của . Nhà phó đoàn Lục điều kiện hơn nhà nhiều. Theo thấy, bà nội nên ở bên nhà họ mới đúng."

 

Cố Tân Lệ cau mày: "Ông ngoại của Cố Tiểu Khê cũng đến đơn vị, nhà họ chỉ hai phòng, chắc chắn để bà nội con ngủ ."

 

"Vậy thì bảo họ xuất chăn, đồ ăn cũng xuất. Không thể chỉ ăn bên nhà ." Bà cụ Ân hừ lạnh một tiếng.

 

Sắc mặt Cố Tân Lệ lập tức sa sầm xuống.

 

Tuy cô cũng bà nội ở nhà , nhưng chồng như , trong lòng vẫn thấy khó chịu vô cùng.

 

Ân Xuân Sinh cũng lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng tiện trách , đành nhẹ nhàng an ủi Cố Tân Lệ: "Mẹ tuy chuyện khó , nhưng cũng là bất đắc dĩ. Trước giờ em và bọn nhỏ nhập viện tốn quá nhiều tiền. Cái Tết nhà cũng đang chật vật lắm."

 

"Chỉ cần qua năm nay, cuộc sống của chúng chắc chắn sẽ khá hơn!"

 

Bây giờ một gian riêng, nhiệm vụ mang theo đồ đạc gặp gì cũng tiện mang về nhà.

 

Anh tin rằng, tương lai của nhất định sẽ càng ngày càng !

 

Anh tin, bản chính là ông trời chọn!

 

Những khó khăn mắt, chỉ là tạm thời mà thôi!

 

Cố Tân Lệ đương nhiên cũng Cố Tiểu Khê bỏ tiền, bỏ sức, bỏ lương thực giúp, chỉ là...

 

Mỗi nhà mỗi cảnh, nhất là nhà cô.

 

đau đầu giải thích với Ân Xuân Sinh: "Từ nhỏ bà nội em thích Cố Tiểu Khê, Cố Tiểu Khê cũng chẳng ưa bà. Nếu để bà nội em qua đó ở, bà chỉ mắng em, mà chắc chắn cũng sẽ mắng . Đến lúc đó mấy trong khu gia đình chỉ trỏ thì mất mặt lắm."

 

"Hay là thế , để bà nội tự chọn xem ở . Dù thì cho dù bà ở nhà , chắc chắn cũng sẽ sang nhà Cố Tiểu Khê lấy đồ. Bà tự thì khác, do bảo bà , hiểu ý em chứ?"

 

 

Loading...