Lúc ý thức của cô còn đang bận rộn việc đồng áng, Ân Xuân Sinh cũng dìu từ phòng y tế trở về.
Theo là hai đứa trẻ và Cố Tân Lệ đang cúi gằm mặt.
Vừa về đến nhà, bà cụ chỉ lẩm bẩm vài câu lăn ngủ .
Cố Tân Lệ cũng chẳng quan tâm hai đứa nhỏ rửa mặt , ướt , phòng thụp xuống giường, ôm hai mảnh ngọc vỡ thút thít.
Ân Xuân Sinh đóng cửa , bực bội xuống bên cạnh cô.
Hai im lặng một lúc lâu, Ân Xuân Sinh mới lên tiếng: "Mẹ cố ý . Bà miếng ngọc đó quan trọng đến thế. em cũng thể đẩy bà ."
Nghe đến đây, nước mắt Cố Tân Lệ lã chã rơi xuống.
"Mẹ cố ý? Chẳng lẽ em cố tình đẩy bà chắc? Em cũng chỉ là sốt ruột lấy miếng ngọc mới đẩy bà một cái. Anh mặt em ..."
"Em bà đ.á.n.h suốt một lúc lâu, em ngoài việc cào bà vài cái thì em đ.á.n.h bà ? Còn là vì em nể bà là ."
Chuyện cô , chẳng vì cô đ.á.n.h bà già đó, mà là bà già nông cả đời, sức lực lớn hơn cô, cô đ.á.n.h cũng đ.á.n.h .
Trong lòng Ân Xuân Sinh cũng chút tức tối, nhưng hôm nay ầm ĩ cả ngày , khu tập thể là xem chuyện .
Giờ nổi cáu nữa thì thể nào cũng bàn tán.
Anh cố nhịn, tiếp tục tìm cách giải quyết vấn đề: "Em thử xem, còn gian đó ? Cá tụi nuôi còn ?"
Nghe đến đây, nước mắt Cố Tân Lệ càng tuôn rơi ngừng.
"Vào nữa . Em thử nhiều , gian đó em nữa."
"Còn cá?" Ân Xuân Sinh hỏi.
Cố Tân Lệ lắc đầu: "Em thấy ao nữa, cũng thấy cá . Miếng ngọc hình như mất tác dụng ."
Nghe , Ân Xuân Sinh cầm lấy hai mảnh ngọc vỡ trong tay cô, ngắm nghía một hồi: "Vỡ thì thật sự vô dụng luôn ?"
Suy nghĩ lâu, đột nhiên hỏi: "Lần đầu em phát hiện bí mật của miếng ngọc là trong tình huống nào?"
Cố Tân Lệ thật từng kể cho Ân Xuân Sinh , nhưng lúc hỏi , cô vẫn cẩn thận nhớ một , kể chi tiết cho .
Dù gì thì Ân Xuân Sinh cũng là bộ đội, ở một phương diện vẫn tỉ mỉ, nhạy bén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-457-lanh-dia-du-thua-duoc-tra-lai-1.html.]
Anh đột nhiên : "Có khi nào ngọc vỡ thì còn như nữa ? Hay thử nhỏ m.á.u nhận chủ xem?"
Cố Tân Lệ do dự: "Em nhỏ m.á.u mà?"
"Thử thêm nữa cũng ." Ân Xuân Sinh vốn sợ đau, nên lập tức lấy d.a.o gọt trái cây, nhẹ nhàng rạch một đường lên ngón tay .
Thấy ngón tay Ân Xuân Sinh rịn m.á.u, Cố Tân Lệ mới hồn, hoảng hốt hẳn lên.
Nếu bây giờ nhỏ m.á.u nhận chủ mà hiệu quả, thì miếng ngọc sẽ thành của Ân Xuân Sinh mất, cô ?
ngay lúc cô định giật miếng ngọc , m.á.u tay Ân Xuân Sinh thoa lên mảnh ngọc .
Giây tiếp theo, miếng ngọc vỡ hấp thụ m.á.u của Ân Xuân Sinh.
Cố Tân Lệ bỗng thấy choáng váng.
Thật sự tác dụng?
Thấy còn một mảnh ngọc dính m.á.u, cô cũng c.ắ.n răng, lập tức rạch tay bằng d.a.o găm, tranh thủ thời gian nhỏ m.á.u nhận chủ.
Chillllllll girl !
Ân Xuân Sinh lúc để ý tới hành động của Cố Tân Lệ, bởi vì hình ảnh đột nhiên xuất hiện trong đầu chấn động.
Anh thấy một đất trống, khá rộng, nhưng rõ chính xác là bao nhiêu.
Xa xa nơi bãi đất, một màn sương trắng mờ mịt, đầy vẻ thần bí.
Vài giây , tim bỗng đập dồn dập!
Anh cũng gian !
Chỉ là, thử thử nhiều , vẫn thể giống như Cố Tân Lệ đó, tiến gian thần bí .
Sau nhiều thử mà kết quả, đầu về phía Cố Tân Lệ.
Lúc , gương mặt Cố Tân Lệ cũng rạng rỡ vui mừng, về phía Ân Xuân Sinh.
"Xuân Sinh, cái ao, cái ao vẫn còn!"
Tuy trông cái ao giờ nhỏ nhiều, nhưng chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả!