Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 455: Vợ Đang Xót Chồng (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:50:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Tiểu Khê bất ngờ: "Cố Tân Lệ mà đ.á.n.h với của phó đoàn Ân á? Vì thế?"

 

Lý Quế Phân hạ giọng đầy thần bí: "Nghe là con Cố Tân Lệ đem hết tiền trong nhà mua cá giống, nhưng nuôi cá thành. Đã thế còn suốt ngày chẳng gì, cứ dính lấy phó đoàn Ân câu cá, việc nhà cũng chẳng động ."

 

Cố Tiểu Khê sững nữa, Cố Tân Lệ câu cá với Ân Xuân Sinh?

 

"Phó đoàn Ân cũng câu cá? Họ rảnh rỗi dữ ?"

 

Lý Quế Phân gật đầu: "Chứ còn gì nữa. Hai họ thiết lắm, mỗi ngày phó đoàn Ân từ đơn vị về là cùng câu cá. Nói gì mà nhà tiền, tranh thủ câu ít cá để dành ăn Tết."

 

"Chỉ vì câu cá việc nhà mà đ.á.n.h á?" Cố Tiểu Khê dò hỏi.

 

Cô đang hỏi chuyện ngọc bội cơ mà!

 

Lý Quế Phân ban đầu gật đầu, đó lắc đầu: "Nghe của phó đoàn Ân thấy Cố Tân Lệ quý một miếng ngọc lắm, ngày nào cũng sờ, cũng ngắm. Không là ngọc đó giá, nên mới định lấy bán..."

 

"Hôm nay hình như là vì giành miếng ngọc đó mà đ.á.n.h . Bà cụ còn Cố Tân Lệ đ.á.n.h ngất xỉu, giờ vẫn đang ở phòng y tế đấy."

 

"À! Còn nữa, hôm nay Cố Tân Lệ tìm miếng ngọc đó trong tuyết suốt cả buổi. Lúc ăn tối còn thấy cô tìm ."

 

"Vậy cô tìm ?" Tim Cố Tiểu Khê như nhảy vọt lên.

 

"Nghe ngọc vỡ ! Cô chỉ tìm mảnh vỡ thôi, còn đủ. Sau đó còn về nhà đ.á.n.h thằng con út của Ân Xuân Sinh vì dám vứt ngọc nữa."

 

Cố Tiểu Khê thấy tiếc nuối, thấy đáng đời.

 

Miếng ngọc như , vỡ mất!

 

Chillllllll girl !

mà, nếu Cố Tân Lệ định trả ngọc cho bọn họ, thì vỡ cũng !

 

Tán gẫu thêm vài câu với chị dâu Quế Phân, cô liền cáo từ rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-455-vo-dang-xot-chong-1.html.]

 

Chỉ là, cô về nhà ngay, mà thêm một đoạn, đó tắt đèn pin, lặng lẽ men tới gần khu nhà Cố Tân Lệ.

 

Giữa đêm đông lạnh giá như , cô cũng chẳng thể bệt xuống đất mò tìm mảnh ngọc . Thế nên cô vận dụng Thuật Quét Dọn và Thuật Phân Loại Rác, gom bộ tuyết xung quanh thành từng đống, đó chuyển kho chứa đồ cũ.

 

Ban đầu cô định dùng Thuật Thanh Lọc Rác của kho để tìm mảnh ngọc, nhưng khi tuyết chuyển , khi qua phòng trưng bày hàng mới, biến thành một gói miếng dán hạ nhiệt.

 

bất ngờ, nhưng cũng bối rối, tiếp tục quét tuyết tìm đồ.

 

Lặp chừng bốn, năm , cuối cùng cô cũng tìm một mảnh ngọc vỡ.

 

Chỉ là, vì một vòng qua kho chứa đồ cũ, thứ cô cầm tay còn là mảnh ngọc sắc nhọn viền răng cưa nữa, mà là một miếng ngọc nhỏ cỡ móng tay, tròn trịa nhẵn nhụi.

 

Trên ngọc một hình nổi chỉnh, hình như là một cái hồ nước, ngoài thì chẳng còn gì khác.

 

Cô mở rộng phạm vi, tiếp tục tìm kiếm, nhưng cuối cùng chỉ thu vài gói miếng dán hạ nhiệt giống hệt ban đầu, chẳng thấy thêm mảnh ngọc nào nữa.

 

Không còn cách nào, cô đành mang miếng ngọc nhỏ về nhà.

 

Lúc , Lục Kiến Sâm đun nước xong, đang nấu mì trong bếp.

 

Thấy cô gái nhỏ nhà về, vội vàng đưa túi chườm mới đổ đầy nước nóng cho cô.

 

"Làm ấm tay !"

 

Cố Tiểu Khê nhận lấy túi chườm, đồng thời đưa miếng ngọc trong tay cho xem: "Tìm cái nè."

 

Lục Kiến Sâm miếng ngọc mini nhỏ xíu trong tay, bất đắc dĩ xoa nhẹ lên đầu cô.

 

"Sao tự một ?"

 

 

Loading...