Lục Kiến Sâm thật sự hiểu chuyện gấp gì, nhưng thấy vợ dàn xếp xong tài xế và các hành khách, cũng chỉ thể phối hợp theo.
Đợi đến khi xuống xe hết, mới tìm cơ hội hỏi: "Vợ , em thấy khỏe ở ?"
Cố Tiểu Khê lắc đầu, ghé sát tai thì thầm mấy câu.
Sắc mặt Lục Kiến Sâm vì mấy lời cô mà dần trở nên nặng nề.
Chillllllll girl !
Nếu miếng ngọc đó nguy cơ vỡ, thì bọn họ nhanh ch.óng doanh trại mới !...
Cùng lúc đó, tại khu nhà ở của gia đình quân nhân.
Trong nhà Ân Xuân Sinh đang xảy một trận đại chiến!
Cố Tân Lệ một bà lão đè lên , tay tát lia lịa ngừng.
"Mày đúng là thứ hổ, đàn ông còn dụ dỗ con trai tao cưới mày..."
"Cưới mày mà chịu sống t.ử tế, ngược đãi cả cháu tao, còn hiếu với tao là chồng mày."
"Hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày mới hả giận."
Cố Tân Lệ đ.á.n.h đến choáng váng, một tay liều mạng cào lên mặt bà lão, tay thì cố sức với lấy miếng ngọc bội rơi gầm ghế.
Chỉ là, tay cô còn kịp chạm tới, thì miếng ngọc một bàn tay nhỏ nhặt mất .
"Trả ngọc cho !" Cố Tân Lệ như phát điên, há mồm c.ắ.n c.h.ặ.t lấy tay của Ân Xuân Sinh, chịu buông.
Chờ đến khi bà lão đau quá mất tập trung, cô liền mạnh tay đẩy bà , chạy theo em trai Ân đang cầm ngọc bội bỏ chạy.
Em trai Ân thấy kế Cố Tân Lệ như ác quỷ đuổi theo , sợ quá liền ném luôn ngọc bội ngoài cửa sổ vỡ nát.
Bà nội từng , miếng ngọc đó thể bán nhiều tiền, tiền , nhà họ mới thể ăn Tết đàng hoàng, ăn thịt.
Mẹ kế cướp ngọc? Cậu thà ném cũng cho cô !
Cậu hề rằng, cú ném đó của , như dọa bay mất hồn Cố Tân Lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-454-ngoc-boi-bi-nem-ra-ngoai-vo-thanh-tung-manh-2.html.]
Cô thèm quan tâm gì nữa, tát em trai Ân một cái như trời giáng cuống cuồng chạy xuống lầu.
Cô nhặt miếng ngọc đó bằng giá!
Miếng ngọc của cô tuyệt đối thể gặp chuyện gì!
Lúc , cô để ý đến việc Ân Xuân Sinh đẩy ngã đập đầu, giờ đó m.á.u me đầy đầu, hôn mê bất tỉnh.
Cô cũng , miếng ngọc ném vỡ thành từng mảnh nhỏ. ...
Bên phía Cố Tiểu Khê, vì xe giữa đường hỏng nên sửa mất chút thời gian.
Khi họ về đến doanh trại thì là mười giờ tối.
Vừa bật đèn lên, đặt đồ xuống, việc đầu tiên Cố Tiểu Khê là xách một chăn bông mới đem sang nhà chị dâu Quế Phân.
Lý Quế Phân xong việc nhà, đang chuẩn ngủ thì tiếng gõ cửa, lập tức mở.
Vừa thấy cửa là Cố Tiểu Khê, cô sững kinh ngạc.
"Tiểu Khê, em về ? Về lúc nào thế?"
Cố Tiểu Khê vội : "Em mới về tới thôi. Chị dâu, đây là chăn bông mới em mang về cho chị."
Vừa , cô ghé tai Lý Quế Phân thì thầm mấy câu.
Lý Quế Phân xong thì ánh mắt bỗng sáng rỡ, vui mừng mặt, vội kéo cô nhà.
"Em ngoài còn nhớ tới chị, chị cảm động quá! Em yên tâm, mấy điểm tích lũy đồ cũ chị sẽ trả đủ cho em trong hai ngày tới. Em mới về chắc kịp đun nước nóng nhỉ! Nhà chị sẵn, để chị lấy cho em một ấm mang về."
Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Cảm ơn chị dâu, nhưng cần . Lục Kiến Sâm đang nhóm lửa đun nước . Em thấy hôm nay tuyết rơi nhiều, lạnh quá, nên mang đồ sang cho chị ."
Lý Quế Phân rót cho cô một cốc nước ấm, còn lấy cả túi chườm nước nóng trong chăn con đang dùng đưa cho cô sưởi tay.
Hai tán gẫu đôi câu, đợi Cố Tiểu Khê hỏi, Lý Quế Phân chủ động kể cho cô mấy chuyện "hot" mới nhất ở khu nhà.
"Tiểu Khê, để chị kể cho em , hôm nay khu nhà náo nhiệt lắm nha. Bên nhà phó đoàn Ân chuyện lớn, đ.á.n.h một trận to trò luôn."