Không , điều chế một loại hương tỉnh táo để ép bản gắng gượng thêm chút nữa, tranh thủ mang thêm chút hoa cỏ thôi!
Cơ hội thế hiếm khó tìm, ai còn dịp đến nữa .
Mang theo tâm niệm , ngay tại chỗ, cô lợi dụng hương hoa trong biển hoa , chiết xuất những mùi hương cần, điều chế một loại Hương Ngưng Thần Cửu Thiên tác dụng chữa trị.
Không ngờ, ngửi thấy mùi hương , cả cô lập tức tỉnh táo hẳn.
Đồng thời, cô còn cảm thấy một luồng sức mạnh ấm áp chảy dọc tứ chi bách hải, mệt mỏi trong phút chốc tiêu tan.
Có tinh thần, cô tiếp tục bào chế thêm hơn trăm bình Hương Ngưng Thần Cửu Thiên tại chỗ, đó lao khắp biển hoa.
Điều mà Cố Tiểu Khê hề là, trong biển hoa chỉ một cô.
Chỉ là, bất ngờ nhổ vài bụi hoa xong thì biến mất tăm.
Lại xông thẳng sâu trong biển hoa, nhắm đến Vườn Sương Hoa Thần, định hái lấy những linh thảo quý hiếm trời đất ban tặng.
Cố Tiểu Khê thì chẳng nghĩ ngợi nhiều như , ban đầu là thấy gì thích là .
Sau đó, trong đầu cô bắt đầu tự động liên hệ những loại hoa cần dùng cho các loại Thuật Điều Hương và Rượu Say Hoa, từ đó mục đích rõ ràng mà "hỗ trợ" hoa cỏ trong biển Hoa Thần.
Tóm , mục tiêu lớn nhất của cô là: cố gắng di dời càng nhiều loại hoa cỏ khác gian đồng hành càng , mỗi loại lấy một ít là , cần quá nhiều.
Không lấy nhiều, mà là cô thời gian.
Vì , chìm đắm trong biển hoa, cô bận rộn tính toán kỹ càng từng chút một, tranh thủ từng khắc trong mười một canh giờ thuộc về , mong đạt lợi ích lớn nhất.
Cô hề nghĩ tới, vì bản mãi về, Tề Sương Sương tìm cô mấy vòng liền.
Buổi trưa, Lục Kiến Sâm vì thấy cô , liền tự quanh tìm một vòng, đó hỏi trong trấn, dẫn khắp thị trấn tìm kiếm.
Tới chín giờ tối, khi lục tung khu vực quanh trấn Tam Giác vài vòng, Lục Kiến Sâm rầu rĩ về nhà khách.
Tề Sương Sương áy náy : "Là của em. Em ngoài mà gì với chị Tiểu Khê. Có khi nào chị tìm em, xảy chuyện gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-451-han-khong-the-xe-doi-mot-giay-de-dung-1.html.]
"Cô ... chắc là việc gấp nên về ." Lục Kiến Sâm tự an ủi .
Tề Sương Sương c.ắ.n môi gì.
Thật , cô cảm thấy khả năng Cố Tiểu Khê tự về là thấp.
Dựa theo tính cách của Cố Tiểu Khê, nếu chị , nhất định sẽ báo cho họ một tiếng.
Không thì cũng sẽ nhờ ai đó truyền lời .
Chỉ là... nếu về , mà giờ vẫn , thì bọn họ thật sự nên lo lắng cho sự an của chị .
Càng nghĩ, cô càng tự trách !
Sớm , hôm nay cô dậy sớm bưu điện gửi bưu phẩm cho Tư Nam Vũ nữa.
"Em nghỉ ! Anh ngoài đợi. Chị Khê sẽ về thôi." Lục Kiến Sâm xoay rời khỏi nhà khách, đợi ngoài cửa.
Trước mặt là màn đêm đen đặc, mưa rơi xen lẫn với từng đóa mưa hoa lất phất, tâm trạng cứ rối như tơ vò.
Anh ước gì ngày đó đừng mất miếng ngọc bội .
Ông ngoại từng , hai miếng ngọc bội cảm ứng với .
Chillllllll girl !
Nếu giờ còn giữ ngọc bội, lẽ lúc thể cảm nhận sự tồn tại của Cố Tiểu Khê !
Cùng lúc đó, trong biển Hoa Thần.
Cố Tiểu Khê vẫn miệt mài thu thập hương hoa, điều hương, luyện hương, đủ cách trồng thêm hoa cỏ gian đồng hành.
Đối với cô mà , thời gian là đủ, hận thể xẻ đôi mỗi giây mà dùng.
Nếu biển Hoa Thần đến khái niệm đêm tối, lẽ cô nhớ đang lo cho , đang sốt ruột vì .
Thế nhưng, bởi vì nơi luôn ánh nắng dịu nhẹ, nhiệt độ , rõ ràng cô đang vội tranh thủ từng giây từng phút, nhưng cứ cảm giác rằng thời gian ở đây trôi qua giống thế giới bên ngoài.