Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 449: Hai Người Này Đúng Là Hợp Nhau (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:50:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Tiểu Khê sững , chống cằm che tấm ảnh in từ chiếc máy chụp lấy liền.

 

Lúc nãy cô chỉ đang xem kỹ năng mới cuốn sổ nhỏ màu vàng, thể trong mắt Tạ Như thành là đang .

 

Thấy ánh mắt Tạ Như mấy thiện, cô cân nhắc một chút mới : " chỉ thấy cô trông giống một quen của thôi. Nhà cô ở Hoài Thành họ hàng gì ?"

 

Tạ Như ngẩn : "Hoài Thành ? nữa, bao giờ đến đó."

 

"Nhà cô giúp việc tên là Tạ Châu ? Bà quê ở ?"

 

Tạ Như nhíu mày: "Cô đến cả giúp việc nhà tên gì cũng ?"

 

Cố Tiểu Khê khẽ : "Chồng là Lục Kiến Sâm, nhà họ Lục ở Kinh Đô. Biết cô là nhà họ Tạ thì cũng gì lạ , đúng ?"

 

Tạ Như sững nữa. Dù cô ưa gì Cố Tiểu Khê, nhưng đây cũng chẳng tra xét gì về phận cô, chỉ cô là vợ lính, còn là bác sĩ của Bệnh viện Quân y Thanh Bắc.

 

Không ngờ, cô nhà họ Lục ở Kinh Đô.

 

Trước đây vẫn thấy phần hơn khi mặt Cố Tiểu Khê, giờ cái cảm giác "ưu việt" đó bỗng tan biến còn dấu vết.

 

Sắc mặt cô trầm xuống: "Cô hỏi Tạ Châu gì?"

 

Cố Tiểu Khê nhàn nhạt: "Chỉ là hình như là Hoài Thành. Trùng hợp ghê, cũng là Hoài Thành đấy. Xem như đồng hương ."

Chillllllll girl !

 

Tạ Như cô mượn danh nghĩa đồng hương để kéo gần quan hệ, khỏi bật mỉa mai.

 

"Có khi cô nhầm . Tạ Châu Hoài Thành, bà là dân quê ở huyện Định Thành. Mấy chục năm nay về đó nào."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-449-hai-nguoi-nay-dung-la-hop-nhau-1.html.]

Cố Tiểu Khê dùng từ "bà " để về Tạ Châu, cũng đoán quan hệ giữa họ chẳng gì.

 

Vì thế, cô thêm một câu: "Cô em trai chồng là Lục Kiến Nghiệp chứ? Vợ cũ của , Tất Văn Nguyệt, giờ lấy con trai của Tạ Châu, là Tạ Vong Hoài đấy. Nên mới thấy tò mò về nhà các cô."

 

Tạ Như hừ nhẹ một tiếng: "Hai đó đúng là hợp ."

 

"Có thể hỏi cô một chút, Tạ Châu là thế nào ?" Cố Tiểu Khê hỏi kiểu như tiện miệng, móc từ túi áo một quả táo đỏ mọng đưa cho Tạ Như.

 

Hoa quả bây giờ là thứ hiếm khó tìm, nhất là giữa mùa đông mà thấy một quả táo tươi ngon mọng nước, cảm giác đó quả thật khiến ngạc nhiên thôi.

 

Tạ Như tuy ưa Cố Tiểu Khê, nhưng cô thích ăn táo!

 

Thấy Cố Tiểu Khê đưa táo, vẻ như đang moi chút chuyện bát quái, cô cũng đưa tay nhận lấy.

 

Sửa nét mặt một chút, cô chỉ vài chuyện chẳng mấy quan trọng: "Tạ Châu giúp việc ở nhà mấy chục năm . Không thể là hòa nhã, cũng chẳng đến mức xa gì, chỉ là thích bà lắm thôi."

 

"Cô đang Tất Văn Nguyệt sống thế nào ở nhà họ Tạ đúng ? Nói thật nhé, xong cô chắc sốc đó. Tạ Châu đối xử với Tất Văn Nguyệt như con gái ruột , lắm. Tạ Vong Hoài cũng thương cô . Ngay cả ba cũng chẳng để tâm chuyện cô từng một đời chồng."

 

Cố Tiểu Khê: "..."

 

"Nhà các cô rộng lượng luôn hả?" Cố Tiểu Khê thật sự ngạc nhiên.

 

Tạ Như vuốt tóc, hừ lạnh một tiếng: "Nhà họ Tạ chúng là gia đình nhân hậu. Người nhà nào nhân hậu thì sẽ phúc đức lâu dài. Gia đình chúng xưa nay luôn đối xử t.ử tế với khác."

 

Cố Tiểu Khê thì nhịn bật : "Thế thấy cô thừa hưởng truyền thống đó nhỉ?"

 

Tạ Như lập tức trừng mắt cô: "Nhìn cô vẻ dịu dàng, nhưng trong bụng cũng đầy mưu mô chẳng kém."

 

Cố Tiểu Khê lúc cũng chẳng so đo với cô , chỉ .

Loading...