Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 446: Đừng Gọi Tôi, Tôi Cũng Đang Bực Lắm (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:50:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiến Nghiệp dám hé răng, chỉ thể quỳ gối bên cạnh.

 

Ngụy Minh Anh thấy con trai chắn tầm mắt, chút chướng mắt, bèn kéo .

 

"Ông bà nội con đang giận lắm , đừng lảng vảng ở đây thêm nữa, về phòng ."

 

"Mẹ..."

 

Lục Kiến Nghiệp mở miệng, Ngụy Minh Anh ngắt lời: "Đừng gọi , cũng đang giận đây."

 

Ông cụ và bà cụ sống ở khu đại viện quân khu mấy chục năm, mà chỉ vì Hà Lâm giở trò lưng, khiến hai cụ giận đến mức nửa đêm đòi dọn ngoài.

 

Lục Kiến Nghiệp há miệng định gì đó, cuối cùng vẫn chỉ thể nép sang một bên.

Chillllllll girl !

 

Ông cụ Lục thu dọn xong những thứ định mang theo, với con trai : "Chỉ chừng thôi. Cũng đừng trách Kiến Nghiệp nữa, căn nhà cũ của nhà họ Lục dù gì cũng là tài sản của tổ tiên. Mặc dù là Hà Lâm lén lấy nhân sâm của lo liệu để đổi về, nhưng cuối cùng vẫn là nhà của nhà họ Lục."

 

"Nhà đó thì đúng là cũ, nát, nhưng vẫn ở . Sau sửa sang một chút, nghĩ đến Tiểu Sâm và con bé Tiểu Khê, chắc cũng sẽ thích."

 

Lục Kiến Nghiệp ông nội , nên phản ứng thế nào.

 

Chuyện Hà Lâm trộm nhân sâm của ông nội, thật sự . Hà Lâm là vợ , giải thích gì thì cũng vô ích.

 

Điều khiến cả nhà khó chịu hơn là cây nhân sâm mà ông nội quý như bảo vật , thật là do cả và chị dâu nhờ Tư Nam Vũ mang về.

 

Đến cả ông cụ còn nỡ cắt lấy nửa lát ăn, mà cuối cùng...

 

Giờ trong mắt cả nhà, chắc đều nghĩ với Hà Lâm đuổi ông bà .

 

Ông cụ Lục ngoài vài bước, nghiêm túc dặn con trai: "Liên Thắng, hôm nay rõ, căn nhà cũ dọn ở, thì đó là của , liên quan gì đến hết. Sau , sẽ để cho Tiểu Sâm và con bé Tiểu Khê."

 

"Còn mấy thứ của , đến lúc đó để cho Kiến Nghiệp Kiến Lâm, tùy ."

 

Lục Liên Thắng thở dài: "Ba , ba , con còn để tâm đến căn nhà đó của ba chắc? Ba là để cho Tiểu Sâm với Tiểu Khê, thì cứ thế . Kiến Nghiệp nó tư cách nhận ."

 

Lục Kiến Nghiệp cúi đầu, đúng là còn mặt mũi nào nữa.

 

Hà Lâm như , chẳng khác nào tát mặt , cũng là tát mặt ông bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-446-dung-goi-toi-toi-cung-dang-buc-lam-2.html.]

 

Ông cụ Lục gật đầu: "Có tư cách thì quan trọng, nhất. Tránh sinh chuyện."

 

Lúc , bà cụ Lục cũng lên tiếng phụ họa: "Nói rõ từ đầu là . Kiến Nghiệp, con cũng còn nhỏ nữa, nhưng mỗi quyết định chuyện gì đều quá thiếu cẩn trọng. Cuộc sống là của con, tự gánh lấy."

 

Bà tuy lớn tuổi , nhưng chẳng lẽ còn ?

 

Cái con Hà Lâm , rõ ràng là chê hai ông bà già bọn họ.

 

Trước là Tất Văn Nguyệt, giờ thêm một Hà Lâm, hai đàn bà khiến bà cụ Lục nhận một cách sâu sắc: con mắt chọn vợ của thằng cháu trai đúng là vấn đề.

 

Vấn đề lớn là đằng khác!

 

Tất nhiên, ông bà dọn cũng vì sợ Hà Lâm, mà là thật sự về ở nhà cũ của họ Lục.

 

Về nhà cũ mấy cái lợi, một là thể giữ gìn tổ nghiệp, hai là tránh mâu thuẫn trong nhà.

 

Ít gặp Hà Lâm, ít chướng mắt, bớt tức giận, ông bà sống thêm vài năm nữa cũng nên.

 

Quan trọng nhất là, còn thể để cho Tiểu Sâm và Tiểu Khê một phần gia sản của tổ tiên.

 

Bà cụ nỡ đứa cháu trai lớn vì tránh chuyện trong nhà mà năm nào Tết đến cũng chẳng về.

 

Tiểu Sâm lúc nào cũng một mái nhà để về, và cũng thật lòng về nhà.

 

Chuyện , bà bàn kỹ với ông cụ . Cho nên khi thu dọn xong đồ đạc, hai cũng quyến luyến gì, dứt khoát rời .

 

Lục Liên Thắng và Ngụy Minh Anh tất nhiên nhanh ch.óng giúp ông bà dọn đồ, tiễn hai về nhà cũ.

 

Ngoài cổng khu đại viện quân khu, Tư Nam Vũ lái xe tải chuyển nhà đến chờ sẵn.

 

Thấy họ chuẩn xong, lập tức chạy tới phụ giúp.

 

Thấy Lục Kiến Nghiệp, chỉ lạnh lùng lắc đầu .

 

Ngày mai, gọi cho Lục Kiến Sâm một cú mới .

 

 

Loading...