Còn Lục Kiến Sâm thì chẳng nghĩ gì nhiều, miễn vợ vui là .
Hơn nữa, những từ ngữ mà cô đều tích cực, đáng ủng hộ.
"Chị dâu, bọn em tham gia ?" Lý Khôn hì hì góp vui.
Cố Tiểu Khê liếc mắt đ.á.n.h giá một lượt: "Không là ! thi với mấy chiến sĩ trong đơn vị đó."
Lục Kiến Sâm lập tức tiếp lời: "Được, đợi về đơn vị sẽ sắp xếp một trận thi nhận mặt chữ."
Lý Khôn còn đang ngây thì Trụ Tử, bao nhiêu chữ, vung tay đ.ấ.m cho một phát.
"Cậu rảnh quá đúng ? Biết rõ đây ghét nhất là học chữ còn cố tình chọc !"
Hồi mù chữ, những chữ bây giờ đều là học trong quân đội, mà học hành thì đúng là khổ sở vô cùng.
Lộ Hướng Tiền lên tiếng, vì đang mong chờ.
Bởi vì chị dâu thì chắc chắn sẽ phần thưởng !
Mấy đang đùa thì mấy nhân viên y tế tranh thủ đến sớm.
Chillllllll girl !
Vì bọn họ còn kịp về Kinh Đô nên đến nơi liền hỏi còn mì gói , để tiện ăn tàu.
Cố Tiểu Khê tiện tay kéo từ gầm bàn hai thùng mì gói và hai thùng xúc xích.
Những mua kịp mì gói từ đợt đầu, lúc những món hàng khác kệ hấp dẫn.
Chẳng bao lâu , bắt đầu hỏi về mấy cái vali và túi xách tay.
"Mấy cái vali quá, bán ?"
Cố Tiểu Khê lập tức dậy, gọi Tề Sương Sương qua bán mì, còn thì giới thiệu vali và túi xách.
Nếu là nam thì cô để họ tự tay mở xem.
Còn nếu là nữ, cô sẽ kéo một góc thì thầm vài câu, mới mở chiếc túi xách màu hồng cho xem.
Gần như ai xem qua thì đều mua. Người tiền thì mỗi mua một cái, tiền thì mấy gộp mua chung một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-434-lan-nao-cung-nho-tet-ma-phat-tai-2.html.]
Dù giá bán đắt, một cái túi xách tay mà bán tới 35 tệ lận!
Còn vali thì bán nhanh hơn nữa. Dù mỗi cái bán 108 tệ, nhưng bên trong sẵn một cái chăn bông nặng tới 10 cân, tiền đều cảm thấy xứng đáng!
Đới Kha Vũ từng mua chăn bông đó, thậm chí còn mua liền hai cái vali, vác đồ luôn.
Nửa tiếng , , mắt Cố Tiểu Khê đầy vẻ đáng thương.
"À , thể mua thêm 20 cái vali nữa ?"
Cố Tiểu Khê đầy nghi hoặc: "Anh mua nhiều gì?"
Đới Kha Vũ gãi đầu, ngượng ngùng : "Sắp Tết còn gì, định mua để biếu tặng. Nhà nhiều lớn tuổi, mỗi nhà biếu một cái."
Cố Tiểu Khê càng thấy lạ: "Nhà điều kiện dữ ? Biếu quà gì mà mắc thế?"
Bây giờ hơn trăm tệ là giá trị .
Lương một công nhân bình thường bây giờ cũng chỉ tầm hai ba chục tệ một tháng.
Đới Kha Vũ hớn hở, gãi đầu: "Biếu đồ mắc hữu dụng, Tết đến lì xì nhiều tiền, mà quà tặng cũng xịn, mới chứng tỏ lòng. Cô hiểu coi trọng Tết thế nào !"
Anh mỗi đều nhân dịp Tết để kiếm một khoản lớn.
Ban đầu thể đến Thanh Bắc, nhưng trong tay ông cụ Tề ở đây nhân sâm trăm năm, thế là mới tranh thủ chuyến khám bệnh từ thiện để tới.
Cho nên, tiền mang theo cũng là chuẩn dư dả!
Tuy mua nhân sâm trăm năm, nhưng mua mấy cái vali nhồi đầy chăn bông hảo hạng cũng lắm!
Ấm áp bao!
Đắp mấy hôm nay, đêm nào cũng ngủ ngon lành!
"Anh thật sự cần nhiều vali thế ?" Cố Tiểu Khê xác nhận nữa.
Đới Kha Vũ gật đầu liên tục: "Thật, chơi ."
Cố Tiểu Khê khẽ gật đầu: "Vậy thì . Trong kho vẫn còn chút hàng, chờ một chút, lấy cho."