Cố Tiểu Khê đang bận rộn thì như cảm ứng, cũng ngẩng đầu Lục Kiến Sâm, khóe môi khẽ cong lên, xinh ngọt ngào!
Tề Sương Sương đầu thì bắt gặp ngay ánh mắt hai , lập tức cảm giác như nhét cho cả miệng kẹo ngọt, ngọt quá mất!
Bận rộn đến năm giờ mười phút, Cố Tiểu Khê tiếp tục hỗ trợ đổi đồ cũ nữa, mà nấu cơm.
Cố Tiểu Khê hứa với Đới Kha Vũ sẽ lo bữa tối cho , nên cô nhóm hai bếp than, còn đốt thêm một chậu than lớn.
Hai bếp để nấu cơm, còn chậu than thì đặt một cái chảo sắt lớn để xào nấu.
Gan heo xào với bì heo là món cô ăn, nên nhất định .
Trong gian đồng hành của cô trồng bí đao, vì cô nấu thêm một nồi canh sườn bí đao.
Khi đang thái thịt, cô suy nghĩ một chút, thêm một đĩa thịt xào ớt xanh và một đĩa thịt luộc cay.
Đợi cơm chín, hai cái bếp cũng tận dụng để nấu món khác, một bên là đậu nành hầm chân giò, bên là súp bao t.ử heo, còn chảo chậu than thì đang xào ruột già cháy cạnh.
Chillllllll girl !
Mùi thịt thơm nức lan khắp nơi, khiến những đang xếp hàng đổi đồ cũ thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng.
Còn Đới Kha Vũ thì từ sớm theo mùi mà tìm đến.
Nhìn thấy bốn món xong và hai món đang nấu, hít mạnh mấy liên tiếp: "Bảy món ăn hết luôn hả?"
Cố Tiểu Khê nhướng mày: "Chia cho mỗi món một nửa nhé! Nồi đất của ? Lấy đồ đựng , nồi đất giữ nhiệt hơn."
"Được , lấy ngay." Đới Kha Vũ lập tức chạy lấy đồ.
Lục Kiến Sâm nghiêng đầu liếc cô gái nhỏ nhà : "Bán cho ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Dạ, trả mười tệ."
"Em ăn thịt kho ?" Lục Kiến Sâm hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-422-bi-nguoi-ta-cho-an-mot-mieng-day-keo-ngot-2.html.]
Cố Tiểu Khê tươi gật đầu: "Muốn chứ. Hay là, nhé?"
"Được." Lục Kiến Sâm dậy rửa tay.
Cố Tiểu Khê liền tiếp tục công việc đổi đồ cũ lấy mới.
Đợi đến khi Đới Kha Vũ , phát hiện đang giúp chia cơm chia món chính là quân nhân nãy phụ trách thu đồ cũ, nhịn mà liếc Cố Tiểu Khê mấy .
Anh cảm thấy, nếu là Cố Tiểu Khê chia phần, chắc chắn sẽ chia cho nhiều hơn một chút.
đàn ông mắt , lúc chia món hề do dự, mỗi món đều chia đúng một nửa, hơn nữa đến cả ánh mắt dư thừa cũng chẳng thèm bố thí cho .
Cố Tiểu Khê thì đầu , chuyên tâm việc.
Trời mỗi lúc một tối, hàng chờ đổi đồ cũng còn dài thêm, ngược càng lúc càng ngắn .
Thế nhưng, khi hàng chỉ còn tới mười , Cố Tiểu Khê gặp một chuyện khó tin.
Một phụ nữ gánh hai sọt lớn đầy tiền đồng gỉ sét đến đổi, lượng nhiều đến mức khiến sợ hãi.
Người phụ nữ dẫn cả nhà đến, gồm hai ông bà già và ba đứa trẻ.
Lúc đặt sọt xuống mặt Cố Tiểu Khê, cô còn lấy một tấm vải đen che để cho ngoài thấy rõ.
"Đồng chí, chỗ đổi bao nhiêu điểm?"
Cố Tiểu Khê hít sâu một , quan sát phụ nữ từ đầu đến chân, thăm dò hỏi: "Mấy thứ các lấy từ ?"
Người phụ nữ sợ Cố Tiểu Khê nhận đồ của họ, vội giải thích: "Là tụi đào từ đất lên, hồi núi phía bắc làng một ngôi chùa, mấy đồng tiền là từ hồ cầu nguyện trong đó. Sau chùa cháy, nhiều thứ cũng biến mất."
"Giờ cả làng đều lên núi tìm đồ, mấy thứ là tụi tìm , đương nhiên là của tụi . Chẳng lẽ mấy thu mấy thứ ?"
Người phụ nữ trông lo lắng, mấy ông bà già và lũ trẻ phía cô cũng nơm nớp bất an.