Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 421: Bị Người Ta Cho Ăn Một Miếng Đầy Kẹo Ngọt (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:49:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là, dù cô kiếm nhiều điểm hơn nữa thì cũng tiện vì một túi nút áo mà tính cho Hổ T.ử mấy nghìn điểm .

, cô thể chút việc khác.

Năm phút , cô bôi t.h.u.ố.c mỡ cho mắt bà nội Hổ T.ử thêm một , đồng thời lén thực hiện một phục hồi võng mạc.

Trong quá trình đó, cô tặng cho Hổ T.ử hai cây b.út chì, hai cục gôm, hai cuốn vở tập , hai cuốn vở mỹ thuật tự , một cái bấm giấy, còn chuẩn thêm cho bé một hộp kim bấm.

"Sau học hành cho đàng hoàng nhé, đừng để bà nội lo lắng quá nhiều."

Hổ T.ử mắt đỏ hoe, : "Chị Cố, em thể nhận những thứ , em chẳng gì để cho chị cả."

Cố Tiểu Khê phì : "Em tặng cho chị nhiều nút áo còn gì! Không thì thế , cứ coi như chị tặng em quà Tết sớm nhé. Cái từ chối đấy!"

"Cảm ơn chị Cố!" Hổ T.ử gật đầu, từ chối nữa.

"Cẩn thận đừng để cái bấm giấy bấm tay đấy." Cố Tiểu Khê dặn dò, đó mở một cái bấm giấy mới, biểu diễn một lượt cho nhóc xem cách dùng.

Hổ T.ử lập tức mê tít, nỡ rời tay!

Lúc trong đầu chỉ một suy nghĩ, nhất định học thật giỏi, cũng bác sĩ giống chị Cố, đến thôn làng khám bệnh miễn phí cho .

Cố Tiểu Khê thì chẳng nghĩ nhiều như thế, càng ngờ một hành động nhỏ của thể gieo lòng một bé một hạt giống hy vọng.

Thời gian cũng gần đủ, cô rửa sạch t.h.u.ố.c mỡ mắt bà nội Hổ Tử, bảo bà thử xa.

Khoảnh khắc đôi mắt bà nội Hổ T.ử bắt ánh sáng, thấy rõ đám phía xa, nước mắt bà kìm mà lăn dài.

thấy !

Đôi mắt của bà thực sự thể thấy !

Không còn là những cái bóng mờ mịt nữa, mà là hình ảnh rõ ràng, sắc nét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-421-bi-nguoi-ta-cho-an-mot-mieng-day-keo-ngot-1.html.]

đầu , thấy Hổ Tử, đứa bé gương mặt giống hệt con trai hồi nhỏ, nước mắt càng rơi như mưa.

"Bà ơi, bà ? Mắt bà còn đau ?" Hổ T.ử dọa sợ, hoảng hốt bà nội.

Bà nội Hổ T.ử vội vàng lắc đầu, nghẹn ngào : "Không đau... Mắt bà khỏi ."

Nói , bà bật dậy, cúi gập thật sâu Cố Tiểu Khê: "Đồng chí Cố, cảm ơn cháu! Thật sự cảm ơn cháu nhiều!"

Đôi mắt thực bà cũng từng đến bệnh viện khám, bác sĩ cũng chẳng cách gì, dù bà uống t.h.u.ố.c suốt mấy năm trời, cuối cùng vẫn mù.

Giờ thể thấy ánh sáng nữa, sự cảm động và kích động trong lòng bà chẳng thể dùng lời mà diễn tả hết.

Cố Tiểu Khê đại khái cũng hiểu cảm xúc của bà, nên mỉm nhắc nhở: "Sau vẫn dùng mắt thôi ạ, t.h.u.ố.c nhỏ mắt vẫn nhỏ đều. Bà chú ý một chút, mới giữ thị lực lâu dài."

"Ừ, bà nhớ . Cảm ơn cháu!"

Sau khi Hổ T.ử và bà nội bé cảm ơn nữa rời , trong hàng nhiều bắt đầu xì xào bàn tán.

Một lúc , lấy can đảm hỏi Cố Tiểu Khê: "Cô là bác sĩ chuyên trị mắt ?"

Chillllllll girl !

Cố Tiểu Khê giải thích: "Không . giỏi khâu vết thương ngoài, chỉnh xương, châm cứu thì đang học thêm."

" hồi nãy cô trị mắt cho còn gì." Có hiểu hỏi .

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Mắt mờ thì trị . Còn nếu nặng hơn thì chịu. Mọi đổi đồ ? Bên thể tách một nhóm qua đây."

Cô khéo léo chuyển chủ đề, lập tức một nhóm bên hàng của Lục Kiến Sâm tách qua bên cô.

Lục Kiến Sâm liếc cô gái nhỏ nhà , đáy mắt tràn ngập dịu dàng.

Vợ xinh lương thiện, thông minh giỏi giang, cảm thấy ông trời đúng là ưu ái quá , mới thể để gặp cô!

 

 

Loading...