Hai giờ rưỡi chiều hôm , chuyến tàu chở Cố Tiểu Khê cuối cùng cũng đến thành phố Thanh Bắc.
Vừa bước xuống tàu, cô thu hút bởi hàng quân nhân nghiêm trang cách đó xa.
Lục Kiến Sâm liếc qua một cái vẫy tay về phía họ.
Chẳng mấy chốc, một chạy tới, chào lớn: "Báo cáo Doanh trưởng!"
Cố Tiểu Khê còn đang ngẩn thì nhóm đồng loạt chạy đến, nghiêm chào cô.
"Chào chị dâu!"
Cố Tiểu Khê ngại ngùng mỉm đáp : "Chào !"
"Chị dâu, để bọn em mang đồ cho, chị và Doanh trưởng cứ là !"
Những lính nhanh ch.óng chạy đến tranh xách hành lý. Những ai chậm chân giành đồ còn tỏ vẻ tiếc nuối.
Lục Kiến Sâm nghiêm giọng hỏi: "Sao kéo cả đám tới đây?"
Giọng quá lạnh, quá trầm, khiến Cố Tiểu Khê giật sang.
Lục Kiến Sâm chợt khựng , sợ cô gái nhỏ nhà hoảng, vội dịu bớt nét mặt nghiêm nghị.
Liên phó Lý Khôn nhỏ giọng đáp: "Bọn em ngang qua ga tàu, tiện thể đón Doanh trưởng và chị dâu luôn ạ."
Lục Kiến Sâm nhíu mày: "Tiện đường?"
Lý Khôn gật đầu: "Vâng. Doanh trưởng, lên xe tiếp, chị dâu chắc cũng mệt !"
Lục Kiến Sâm cô gái nhỏ bên cạnh, cuối cùng gì nữa.
Chillllllll girl !
Chiếc xe của đơn vị đỗ ngay bên ngoài nhà ga, nhưng đang cạnh xe mới thực sự Cố Tiểu Khê vui sướng.
Cô như cơn gió lao tới, nắm lấy tay áo đối phương, mắt bỗng đỏ hoe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-41-anh-se-khong-hung-du-voi-em-dau-1.html.]
"Anh hai!"
Cố Đại Xuyên bộ dạng của em gái cho giật , vội đưa tay lau nước mắt cho cô.
"Sao thế? Ai bắt nạt em ?"
Cố Tiểu Khê mím môi : "Em chỉ là nhớ quá thôi!"
Lâu lắm cô gặp trai .
Cố Đại Xuyên bật , xoa đầu cô: "Con nhóc , mới gặp một thời gian mà miệng dẻo hẳn. Mau lên xe , mua một đống đồ ăn, món em thích đấy."
Cố Tiểu Khê lập tức leo lên xe, quên mất Lục Kiến Sâm.
Lục Kiến Sâm cô gái nhỏ lúc chỉ trai trong mắt, bất lực thở dài.
Lên xe , mới hỏi: "Nói , tiện đường chuyện gì?"
Cố Đại Xuyên trầm mặc một lúc mới : "Doanh trưởng Tiêu hy sinh . Vợ chịu nổi cú sốc, sáng nay định tự sát. Bọn mượn xe đến ga tàu đón hai , tiện thể đưa cô đến bệnh viện cấp cứu."
Ánh mắt Lục Kiến Sâm tối sầm, đáy mắt lướt qua tia u ám.
Hôm gọi điện với Đoàn trưởng, ông bảo nếu về kịp thì giao cho Doanh trưởng Tiêu dẫn đội nhiệm vụ.
ngờ, Doanh trưởng Tiêu bỏ mạng vì nhiệm vụ đó.
Nghe thấy chuyện nặng nề như , Cố Tiểu Khê cũng im lặng theo.
Bầu khí trong xe lặng chốc lát, một lính bất mãn : "Doanh trưởng Tiêu hy sinh do Doanh trưởng gây , thế mà ai tung tin đồn bảo Doanh trưởng nhiệm vụ nguy hiểm nên cố ý về muộn để dẫn đội, khiến Doanh trưởng Tiêu c.h.ế.t ."
Lời dứt, cả Lục Kiến Sâm lẫn Cố Tiểu Khê đều sang .
Lục Kiến Sâm thì bất ngờ, còn Cố Tiểu Khê thì sững sờ!