Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 408: Sắc Mặt Vô Cùng Khó Coi (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:49:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vâng. Em nhớ ."

 

Mười phút , Cố Tiểu Khê rút hết kim bạc , nhẹ nhàng giúp bà cụ massage thư giãn quanh vùng mắt.

 

Sau đó, cô lấy một chiếc khăn sạch, nhúng nước nóng, âm thầm vận dụng Thuật Làm Sáng Mắt.

 

Người ở gần chỉ thấy khăn nóng tỏa làn nước, chứ thấy luồng sương mỏng đang âm thầm len lỏi, rửa sạch và thanh lọc đôi mắt tổn thương của bà cụ.

 

Đến khi cô lấy khăn , bé lập tức thấy khăn xuất hiện nhiều vết bẩn màu nâu đen.

 

"Em đem khăn mặt giặt sạch đắp cho bà nội một nữa nhé." Cố Tiểu Khê đưa chiếc khăn trong tay cho bé bên cạnh.

 

Cậu bé gật đầu, lập tức theo lời dặn của Cố Tiểu Khê.

 

Cố Tiểu Khê thì dậy phòng, mang mấy vị t.h.u.ố.c bắc, nghiền thành bột điều chế thành dạng cao t.h.u.ố.c.

 

Đợi bà lão chườm nóng thêm một nữa xong, cô dùng t.h.u.ố.c cao thoa lên mắt cho bà.

 

Tạ Như cảnh đó với vẻ cam lòng, cuối cùng vẫn lặng lẽ rời lúc ai chú ý tới .

 

Nửa tiếng , lớp t.h.u.ố.c mắt bà lão rửa sạch, bà từ từ mở mắt .

 

Mấy vị bác sĩ bên cạnh theo dõi gần nửa tiếng đồng hồ, cùng với những dân đang xếp hàng chờ đợi, tất cả đều tò mò về phía bà lão.

 

"Bà ơi, bà thấy cháu ạ?" Cậu bé căng thẳng hỏi.

 

Bà nội chớp mắt mấy cái, khi thấy bóng lay động mặt, sống mũi bà cay cay, nước mắt tuôn .

 

"Hổ Tử, bà thấy ! Tuy rõ mặt cháu, nhưng đại khái là thấy !"

 

Tuy giờ chỉ thể thấy những bóng mờ mờ, nhưng với bà thì thế lắm .

 

Nghĩ tới đây, bà lão bật dậy, định quỳ xuống lạy Cố Tiểu Khê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-408-sac-mat-vo-cung-kho-coi-2.html.]

 

"Cô gái , cảm ơn cháu! Cảm ơn cháu nhiều lắm!"

Chillllllll girl !

 

Cố Tiểu Khê hoảng hốt, vội đỡ bà: "Đừng mà bà ơi! Cách cảm ơn nhiều kiểu, bà lớn tuổi , đừng quỳ cháu, cháu mà sẽ mắng cháu c.h.ế.t mất."

 

Tề Sương Sương bên cạnh đến câu , bật "phụt" một tiếng, nhịn phá lên.

 

Cô cũng tiến đỡ bà, dặn dò: "Sau khi về nhà bà nhớ nghỉ ngơi nhiều, giữ gìn đôi mắt. Tuyệt đối đừng khâu vá báo ở chỗ thiếu sáng. Dưới ánh sáng mạnh, nắng to cũng chú ý nha."

 

Từ nhỏ cô theo ông nội, dù học y nhưng mấy kiến thức cơ bản thế cô vẫn .

 

Thật cô cũng từng thấy ông nội châm cứu vùng mắt cho khác, chỉ là kim bạc nhiều như Cố Tiểu Khê dùng thôi.

 

Cố Tiểu Khê cũng gật đầu tán đồng: " đấy, những điều em đều cần ghi nhớ. Mai đến thêm một chuyến, dùng t.h.u.ố.c nhỏ mắt vài ngày, thị lực sẽ dần dần hồi phục."

 

"Cảm ơn các cháu! Bà nhớ !" Bà lão vội vàng gật đầu.

 

"Bà vẫn còn ba nghìn điểm tích lũy, thể đổi nhiều thứ, bà lấy gì ? Cháu giúp bà lấy." Cố Tiểu Khê nhắc nhở.

 

Bà nội lắc đầu: "Không cần . Cứ coi như phí khám chữa bệnh là ."

 

"Thế thì . Bên cháu quy định rõ ràng, thể để bà chịu thiệt . Nếu bà lấy gì, để cháu chọn giúp nhé!"

 

Bà nội cảm động trong lòng, gật đầu đồng ý: "Vậy phiền cháu ."

 

Cố Tiểu Khê sang Hổ Tử: "Nhà em còn mấy ? Lương thực đủ ăn ?"

 

Hổ T.ử đỏ mặt lắc đầu: "Chỉ còn em với bà nội, bà bảo đói, nhường đồ ăn cho em."

 

Cố Tiểu Khê xong liền hiểu.

 

Cô xách một cái thùng giấy lớn, cho đó hai mươi cân gạo trắng, lấy thêm năm cân bột mì và năm cân bột ngô từ kệ hàng.

 

 

Loading...