Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 407: Sắc Mặt Vô Cùng Khó Coi (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:49:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa chạm mặt, chỉ cần liếc mắt một cái, Tạ Như nhận Cố Tiểu Khê.

 

Chẳng đây chính là con nhóc c.h.ế.t tiệt khiến cô mất mặt tàu hỏa, phá hỏng chuyện của cô, để tàu ghét bỏ ?

 

Nhìn bà lão bên cạnh đang cắm đầy kim bạc mắt, khóe môi cô khẽ cong lên.

 

"Cô gái, cô giấy phép hành nghề ? Làm thế là hành nghề y trái phép đấy. Quanh đây bao nhiêu bác sĩ đang khám bệnh từ thiện, còn chẳng thu tiền, nổi bật mà tự ý quyết định như thế?"

 

"Đôi mắt con là bộ phận yếu ớt nhất cơ thể. Nếu cô sai một chút thôi là mù vĩnh viễn đấy. Cô quá hồ đồ ."

 

Giọng cô lạnh lùng, chất vấn đầy gay gắt khiến xung quanh lập tức xôn xao.

 

Nhiều lập tức giật : "Cô gái giấy phép hành nghề ?"

 

Chỉ vì mấy lời đó, ánh mắt Cố Tiểu Khê lập tức chuyển thành khó chịu và chán ghét.

 

Dân thường như họ sống đủ khổ , giờ còn đem trò để thể hiện bản , coi họ gì.

 

Bà lão tuổi cao, khổ đến thế, cô gái nỡ lòng nào?

 

"Nếu châm hỏng mắt thì bắt đền ." Sau giây lát yên lặng, phẫn nộ hét lên.

 

Câu đó lập tức khiến nhiều hưởng ứng: " đấy, châm hỏng thì chịu trách nhiệm cả đời với bà cụ."

 

"Châm hỏng là bắt giam còn gì."

 

Ngay lúc Cố Tiểu Khê đang cau mày, Tề Sương Sương ném đồ xuống, tức giận chạy tới.

 

"Các thì cái gì mà ở đây ăn bậy bạ! Tiểu Khê là bác sĩ của bệnh viện quân y, thể hành nghề?"

 

"Hơn nữa, kỹ thuật châm cứu của chị là do chính ông nội dạy! Ông nội là ông Tề của Bệnh viện Nhân dân Thanh Bắc, Tề Học Nho đấy! Chị Tiểu Khê châm cứu miễn phí cho là phúc của !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-407-sac-mat-vo-cung-kho-coi-1.html.]

Lý Khôn cũng lập tức lên tiếng phụ họa: " . Nữ đồng chí , cô hiểu rõ tình hình gì cả mà dẫn dắt dư luận lung tung. Bác sĩ Cố chỉ là bác sĩ của Bệnh viện Quân y Thanh Bắc, mà còn chính viện trưởng Trần dạy dỗ, còn ông Tề của Bệnh viện Nhân dân Thanh Bắc chỉ dạy nữa. Cô tay thì nhất định nắm chắc."

 

Sắc mặt Tạ Như đổi, trong mắt thoáng hiện vẻ kỳ lạ.

 

viện trưởng Trần, cũng từng danh ông Tề.

 

Con nhóc mặt , chính viện trưởng Trần và ông Tề đích dạy dỗ?

Chillllllll girl !

 

Sao thể chứ?

 

Mọi xung quanh cũng sững sờ. Họ ông Tề là ai, nhưng rõ danh tiếng của Bệnh viện Quân y và Bệnh viện Nhân dân Thanh Bắc!

 

Hơn nữa, bác sĩ chính viện trưởng dạy dỗ thì trình độ mà kém ?

 

Khi còn đang gì, bà cụ đang châm cứu khẽ động mí mắt, mở miệng.

 

Cố Tiểu Khê lập tức đè tay : "Đừng cử động lung tung, mười phút nữa là thể rút kim."

 

"Chị ơi, cảm ơn chị! Em tin chị!" Cậu bé nắm tay chị gái , chân thành Cố Tiểu Khê.

 

Bà cụ cũng nhẹ giọng : "Bà cũng tin."

 

mù bao nhiêu năm , còn sợ châm hỏng gì nữa?

 

Cô gái lấy tiền, cũng bắt bà gì, thì thể ý ?

 

Mọi xung quanh thấy bà cụ tin tưởng Cố Tiểu Khê thì ai lên tiếng nữa.

 

Chỉ là, sắc mặt Tạ Như lúc vô cùng khó coi!

 

Cố Tiểu Khê khẽ nhướng mày, tin tưởng : "Cảm ơn hai bà cháu tin . Mắt bà khi châm cứu hôm nay nhiều nhất chỉ thể phục hồi một chút cảm giác ánh sáng. Ngày mai em đưa bà tới đây, chị sẽ pha cho em một lọ t.h.u.ố.c nhỏ mắt, đó để bà nhỏ mỗi ngày ba ."

 

 

Loading...