Bữa tối quá thịnh soạn, nhưng món nào cũng là món Cố Tiểu Khê thích.
Chillllllll girl !
Sau bữa ăn, hai bên giường trò chuyện.
Phần lớn thời gian là Lục Kiến Sâm kể chuyện trong quân đội, về đồng đội của .
Anh hy vọng cô gái nhỏ thể nhanh ch.óng thích nghi khi đến đơn vị!
Giọng dễ , trong tai Cố Tiểu Khê chẳng khác nào một khúc hát ru. Nghe một hồi, cô ngủ mất.
Lục Kiến Sâm khuôn mặt say ngủ xinh xắn của cô, trong mắt ánh lên vẻ dịu dàng.
Vì đó là cô, thế nên, thật !
Hôm .
Cố Tiểu Khê Lục Kiến Sâm bế khỏi chăn. Không khí lạnh ùa đến khiến cô vô thức rúc .
"Mấy giờ ?"
Nghe giọng ngái ngủ mềm mại của cô, Lục Kiến Sâm chút nỡ, nhẹ giọng : "Bốn giờ năm mươi , lát nữa lên xe sẽ cho em ngủ tiếp."
Cố Tiểu Khê lập tức tỉnh táo hẳn: "Trễ thế ! Mau lên!"
Cô vội vàng xuống giường xỏ giày, thậm chí còn kịp rửa mặt.
Lục Kiến Sâm bất giác đưa tay chỉnh mái tóc dài rối tung của cô: "Vẫn kịp mà."
Cố Tiểu Khê định lấy hành lý, nhưng phát hiện chẳng thấy .
Cô sững , ngẩng đầu : "Đồ ?"
"Để ngoài cửa ."
"Dạ!" Cố Tiểu Khê lập tức chạy mở cửa.
Vừa ngoài, cô phát hiện bác Hách cũng đang đó, thậm chí còn giúp họ xách hành lý.
Cô gãi đầu ngại ngùng: "Bác Hách, bác đến ạ?"
Hách Chấn Minh hiền hậu: "Đến tiễn cháu thôi. Biết cháu xuất giá , trong lòng bác thấy thoải mái lắm. may mà thằng nhóc Lục Kiến Sâm cũng , hai đứa sống với , chuyện gì thì cứ gọi điện cho bác. Số của bác bác để trong cái túi nhỏ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-39-nhat-dinh-phai-co-nguoi-yeu-thuong-va-che-cho-den-gia-1.html.]
Vừa , ông đeo một chiếc túi đeo chéo màu xanh bộ đội lên cổ cô gái nhỏ.
Ban đầu Cố Tiểu Khê từ chối, nhưng khi thấy ánh mắt đầy yêu thương của bác Hách, cô vẫn gật đầu: "Dạ, bác Hách cũng bảo trọng ạ. Sau nếu dịp qua thành phố Bình Trạch, cháu sẽ đến thăm bác."
Hách Chấn Minh mỉm gật đầu: "Được! Địa chỉ nhà bác cũng trong đó . Không chuyện gì cũng thể thư cho bác. Nếu gặp khó khăn nhất định với bác. Nếu thằng nhóc dám bắt nạt cháu, nhớ báo với bác!"
Cố Tiểu Khê mím môi : "Dạ, cháu nhớ !"
Ra khỏi nhà khách, bên phía trạm xe cũng cử hai đến giúp họ xách hành lý.
Lúc lên tàu, thậm chí còn nhân viên tặng họ một túi táo và một túi quýt.
Cố Tiểu Khê còn kịp hiểu chuyện gì xảy , tàu hỏa bắt đầu lăn bánh. Cô chỉ kịp vẫy tay chào bác Hách qua cửa sổ.
Lần , họ tàu giường , hơn nữa, còn là loại giường mềm hiếm tàu hỏa.
Điều đặc biệt là xung quanh họ hành khách nào khác, gian vô cùng yên tĩnh.
Cố Tiểu Khê xuống, tò mò Lục Kiến Sâm: "Sao họ tặng chúng táo với quýt thế?"
Hơn nữa còn nhiều đến !
Bây giờ hoa quả đắt đỏ, túi táo ít nhất cũng năm, sáu chục quả, quýt thì còn nhiều hơn nữa!
Lục Kiến Sâm khẽ ho một tiếng, thấp giọng giải thích: "Những kẻ bắt hôm qua khai hết. Theo manh mối họ cung cấp, tối qua thêm một đồng bọn của bọn chúng tóm. Em coi như lập công . Đây chắc là quà cảm ơn."
Cố Tiểu Khê ngạc nhiên: "Thì là !"
Tặng táo tặng cả quýt, lẽ là cảm ơn cả cô lẫn Lục Kiến Sâm, mỗi một túi?
Cũng , đồ tặng đúng là ngon thật. Táo giòn ngọt, ăn !
Cố Tiểu Khê liền một mạch ăn hết một quả táo và hai quả quýt, đó mới mở chiếc túi bác Hách tặng.
Vừa thấy bên trong, cô bỗng im lặng.
Trong túi một xấp tem phiếu, một trăm tệ tiền mặt, hai chiếc bánh đậu xanh, cùng một cuốn sổ mới tinh ghi điện thoại và địa chỉ.
Bánh đậu xanh là món cô thích ăn từ nhỏ, hơn nữa, khi còn sống, bà ngoại cô bánh khéo, mỗi xong còn bảo cô đem sang nhà bác Hách.
Chỉ là, vé lương thực và tiền bạc quý giá quá!