Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 387: Tại Sao Các Người Không Chết Đi (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:49:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Tiểu Khê tranh thủ lúc vòng cổng sân, lấy hết những món đồ chuẩn sẵn trong Hệ Thống Không Gian Đồng Hành ngoài, đó gọi Tề Sương Sương mới thức dậy.

Tề Sương Sương thấy đống đồ chất đầy ở cổng sân thì mắt tròn mắt dẹt, ngẩn cả .

Cô dụi dụi mắt, ngạc nhiên hỏi: "Người giao đồ tới sớm ?"

Cố Tiểu Khê mỉm giải thích: "Buổi sáng ít , tránh để ý. Lát nữa em thể mang theo luôn, hàng thật, chuyện dễ hơn."

Chillllllll girl !

"Cũng đúng." Tề Sương Sương bắt đầu chuyển từng món đồ sân.

Cố Tiểu Khê cũng định xắn tay phụ một tay, thì tiếng Lục Kiến Sâm bỗng vang lên từ phía cô.

"Để !"

Vừa dứt lời, xách hai thúng to một lúc, thoắt cái mang hết đồ trong sân.

Tề Sương Sương theo, mỉm nháy mắt với Cố Tiểu Khê.

Quân nhân khác, đúng là sức lực dồi dào!

"Đi ăn sáng thôi!" Lục Kiến Sâm cô gái nhỏ nhà .

"Vâng!" Cố Tiểu Khê gật đầu, rửa tay xong liền ăn sáng.

Lục Kiến Sâm cổng một chút, đó cũng nhà.

Bữa sáng khá đơn giản, chỉ cháo và một đĩa dưa cải xào thịt sợi, nhưng là món Cố Tiểu Khê thích ăn nhất khi dùng kèm cháo, nên cô ăn ngon miệng.

Tề Sương Sương thì đang nóng lòng đến hợp tác xã để lo việc lớn, nên chỉ ăn qua loa mấy miếng dậy, tiện tay xách theo một túi cam, một chùm nho đạp xe .

Cố Tiểu Khê thì đến bệnh viện, nên Lục Kiến Sâm cùng với cô.

Vừa đến nơi, Cố Tiểu Khê gọi phòng mổ để quan sát ca phẫu thuật, còn Lục Kiến Sâm thì đến khu bệnh nhân tìm Ân Xuân Sinh.

Khi Cố Tiểu Khê từ phòng mổ , là mười một giờ rưỡi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-387-tai-sao-cac-nguoi-khong-chet-di-1.html.]

về văn phòng nhưng thấy Lục Kiến Sâm , liền một tới nhà ăn của bệnh viện.

Vừa lấy đồ ăn xong xuống bàn, thì một cái bóng đột nhiên xuất hiện từ bên cạnh, mạnh tay đập hộp cơm xuống bàn đối diện cô.

"Cố Tiểu Khê, cô c.h.ế.t tâm ! sẽ bán miếng ngọc bội cho các !"

Cố Tiểu Khê sững một chút, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Tân Lệ đang tức điên như thể nuốt t.h.u.ố.c nổ.

"Không bán thì thôi!"

Thái độ thờ ơ của Cố Tiểu Khê khiến Cố Tân Lệ cũng ngẩn một chút.

"Cô Lục Kiến Sâm đến phòng bệnh tìm bọn để hỏi mua ngọc bội ?"

Cố Tiểu Khê khẽ nhướng mày: "Chắc chị chứ? Miếng ngọc bội đó là của nhà họ Lục. chị ăn cắp từ , nhưng thứ đó chắc chắn của chị."

Cố Tân Lệ tức đến đỏ mặt: " ăn cắp. Miếng ngọc đó là đưa cho , tính là của hồi môn."

Cố Tiểu Khê hừ nhẹ một tiếng: "Vậy thì là chị ăn cắp, chung đồ đó thuộc về nhà chị."

Cố Tân Lệ tức đến mức trợn trắng mắt: "Biết cái miếng ngọc mà các tìm chỉ là thứ giống với miếng của thôi! thèm chấp chuyện cô vu oan, nhưng từ giờ đừng đến phiền nữa. Dù trả bao nhiêu tiền, cũng bán!"

Cố Tiểu Khê liếc cổ cô một cái: "Chị lấy miếng ngọc để , xem nhận nhầm ."

Cố Tân Lệ lập tức kéo cổ áo lên cao: "Đừng hòng cướp đồ của ."

"Lúc nào chị bán thì cứ đến tìm chúng ." Cố Tiểu Khê hừ nhẹ, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Cố Tân Lệ thấy cô để tâm gì, trong lòng thấy kỳ lạ, nhưng cũng thêm gì nữa.

Cố Tiểu Khê thấy cô vẫn , còn đây chướng mắt , nhịn thêm một câu.

"Lần chị đưa con cá mặn đó bỏ t.h.u.ố.c đúng ? giữ một miếng nhỏ, mang cho ông cụ Tề kiểm tra ."

 

 

Loading...