Đừng là Lục Kiến Lâm chuyện đó, dù là một bình thường đầu óc tỉnh táo, cũng sẽ hành xử kiểu đó.
Huống chi, mặt là đồng chí Cố Tân Lệ. Mà thực lòng thì, cô cũng đến mức xinh xuất sắc đến nỗi khiến một đàn ông bất chấp thứ, bất kể cảnh.
Cố Tân Lệ lúc mới thật sự hoảng, nước mắt lưng tròng, lấp l.i.ế.m : "Hôm đó đầu đau dữ dội, ký ức chút mơ hồ. Lúc cãi với Cố Tiểu Khê, cô kéo áo , đó Lục Kiến Lâm cũng giúp một tay, ... chắc là cố ý ."
Cố Tiểu Khê khỏi đảo mắt một cái.
Chillllllll girl !
Không nhớ nổi?
Không nhớ rõ thì thể vu oan cho khác ?
Cô còn đang nghĩ như , bên cạnh Viện trưởng Trần lên tiếng.
"Là phụ nữ thì thể vì chút chuyện nhỏ, chỉ vì nhớ rõ, mà năng bừa bãi. Tội lưu manh thứ để chơi, đó là chuyện thể hủy hoại cuộc đời một con . Dù là với với cô, đều chút nào."
"Chuyện rõ ràng , bác sĩ Lục Kiến Lâm của bệnh viện quân y chúng hề hành vi lưu manh. Chính ủy La, thấy ?"
Chính ủy La gật đầu: "Sự việc rõ. Giờ đến chuyện trộm cắp."
Nghe đến đây, Cố Tân Lệ lập tức ôm c.h.ặ.t lấy miếng ngọc đeo cổ.
" trộm gì hết, cái là của , là của ! Nếu các cướp miếng ngọc của , c.h.ế.t cho các xem!"
Vừa , cô đột nhiên kích động lấy một cái kéo trong túi, chĩa thẳng cổ .
Cô sớm tính cả , chuyện buộc tội Lục Kiến Lâm thì quan trọng, quan trọng là miếng ngọc tuyệt đối thể cướp mất.
Lông mày Lục Kiến Sâm cau , trong lòng mơ hồ một vài suy đoán.
Chính ủy La cũng cau mày, liếc mắt Ân Xuân Sinh, khẽ lắc đầu đầy thất vọng.
"Đây là vợ mà tìm đấy ? Để trốn tránh trách nhiệm mà đòi tự t.ử."
Cố Tiểu Khê thấy , bộ dạng điên cuồng, màng tất cả của Cố Tân Lệ, sang Lục Kiến Sâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-382-anh-dang-doa-vo-toi-day-a-2.html.]
"Thôi bỏ qua hôm nay ! Tuy miếng ngọc đó là của nhà chúng , nhưng cũng thể ép đến đường cùng. Cứ để cô tự suy nghĩ ."
Lục Kiến Sâm ban đầu vẫn lấy miếng ngọc bằng trong hôm nay, nhưng cô gái nhỏ nhà , cuối cùng vẫn gật đầu.
"Được, em."
Dứt lời, về phía Chính ủy La cùng mấy vị lãnh đạo khác: "Chuyện tiếp theo xin giao cho các . Dù em trai và vợ oan, nhưng cũng thể ép tới c.h.ế.t. Giờ cũng còn sớm, đưa vợ ăn cơm ."
Chính ủy La gật đầu: "Đi ! Hôm nay cho nghỉ, tranh thủ ở bên vợ, đừng tức giận. Mọi chuyện còn để chúng xử lý."
"Vâng." Lục Kiến Sâm đáp một tiếng đưa cô gái nhỏ rời .
Hai phút , Lục Kiến Lâm cũng từ phòng họp bước .
Lúc ăn cơm trong nhà ăn bệnh viện, Lục Kiến Lâm nhịn mà hỏi: "Anh, nếu họ vẫn trả miếng ngọc thì ?"
"Chắc chắn sẽ cách." Lục Kiến Sâm suy nghĩ nghĩ hàng chục phương án trong đầu để lấy miếng ngọc.
Cố Tiểu Khê thôi, cuối cùng vẫn gì.
Ăn xong, Lục Kiến Lâm về bệnh viện, còn Cố Tiểu Khê kéo tay áo Lục Kiến Sâm.
"Anh dạo với em một lát ?"
"Được." Lục Kiến Sâm đáp nhẹ, ngược nắm lấy bàn tay trắng mịn, mềm mại của cô.
Rời khỏi bệnh viện, hai thong thả dạo đường.
Khi ngang qua một góc vắng phố, Cố Tiểu Khê dừng .
Lục Kiến Sâm cũng dừng theo, tiện tay xoa nhẹ lên đầu cô: "Đừng lo, Ân Xuân Sinh dám gì em . Miếng ngọc đó cũng sẽ lấy ."
Cố Tiểu Khê ngẩng đầu Lục Kiến Sâm, suy nghĩ một lúc mới mở miệng: "Nếu cô tự nguyện trả , thì miếng ngọc đó lấy cũng vô ích."
Lục Kiến Sâm sững : "Vô ích á?"