Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 380: Cơm Có Thể Ăn Bậy, Nhưng Lời Không Thể Nói Bậy (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:49:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đưa tay sờ lên cổ , còn cố tình kéo cổ áo xuống một chút, để khác thấy rõ vết hằn nơi cổ.

Cố Tiểu Khê khẽ nheo mắt , ngẩng đầu lên thẳng: "Các lãnh đạo thấy , chị đang cố kéo áo để dụ . Là con gái mà tâm địa lắm trò thế ! Hôm qua cũng , cách cả mấy mét mà kêu lên 'bắt lưu manh' . Đây chỉ là lắm chiêu trò, mà còn là tâm địa xa, gian xảo!"

Ân Xuân Sinh cau mày, giọng lạnh tanh: "Cô mở miệng vu khống khác. Cổ vợ thực sự vết thương, chuyện thể phủi sạch . Hôm qua cô còn đ.á.n.h cô ngất xỉu, bác sĩ chẩn đoán rõ ràng ."

"Cho dù Lục Kiến Sâm chiến công lừng lẫy đến , cũng thể coi thường khác như thế."

Lục Kiến Sâm dậy, kéo vợ sang cạnh, ánh mắt bình tĩnh mà lạnh lùng lướt qua Ân Xuân Sinh.

"Vết thương cổ vợ , cũng thể là do chính gây . mấy ngày bóp cổ con trai út của , đến gãy ba cái xương sườn, mắt đ.â.m trúng, đầy vết bầm tím. Cũng , là đ.á.n.h vợ. Việc cô ngất , cũng chắc tay."

Ánh mắt Ân Xuân Sinh tối sầm , tay vô thức siết thành nắm đ.ấ.m.

"Lục Kiến Sâm, ăn thể ăn bậy, nhưng thì đừng bậy."

Cố Tiểu Khê chịu nổi cái kiểu đổi trắng đen của Ân Xuân Sinh, đập bàn "rầm" một tiếng đầy tức giận.

Tức thì, ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía cô.

Chính ủy La khẽ ho một tiếng định lên tiếng, nhưng Cố Tiểu Khê cướp lời .

"Phó đoàn Ân, câu cũng thể trả nguyên vẹn cho : ăn thể ăn bậy, nhưng thì đừng bậy. Chẳng con thương, tiền chữa trị, Cố Tân Lệ chạy đến nhà vay tiền, cho vay nên để bụng đấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-380-com-co-the-an-bay-nhung-loi-khong-the-noi-bay-2.html.]

" nợ gì nhà , tại nhất định cho vay tiền? Con trai đ.á.n.h. Là họ hàng thì ? Là họ hàng là nhất định cho vay tiền ? Anh thử hỏi Cố Tân Lệ xem, nhà bọn họ mượn tiền nhà bao nhiêu , nào trả ?"

"Bình thường thì châm chọc mỉa mai đủ điều, đến lúc vay tiền thì mới nhớ đến hả?"

Ân Xuân Sinh nhíu mày: "Cô linh tinh cái gì ? Ai nhắc đến chuyện vay tiền? Đừng đ.á.n.h trống lảng."

Cố Tiểu Khê hừ một tiếng đầy khinh thường: "Chuyện chẳng bắt đầu từ việc Cố Tân Lệ đến nhà vay tiền, mà mở cửa nên mới xảy ? Hôm qua gặp Cố Tân Lệ ở bệnh viện, chị lấy chuyện đó , mới dẫn tới mâu thuẫn."

"Sau đó, Lục Kiến Lâm và mấy khác thấy tiếng động nên mới chạy đến cầu thang. Cố Tân Lệ Lục Kiến Lâm gọi là chị dâu, chúng một nhà, cảm thấy yếu thế, nên mới tự kéo áo hét lên 'bắt lưu manh', cố tình vu khống."

Chillllllll girl !

"Nếu chị tự kéo áo, còn thấy cái mặt dây chuyền cổ chị , cũng phát hiện , món ngọc đó chính là thứ chị trộm của !"

Nghe đến đây, ánh mắt Lục Kiến Sâm cũng liếc qua cổ Cố Tân Lệ.

Tối qua, Lục Kiến Lâm kể cho , mặt dây chuyền mà tìm kiếm suốt bấy lâu, chính là ở Cố Tân Lệ.

Dù thế nào nữa, viên ngọc đó, nhất định lấy .

Anh định mở miệng thì Cố Tân Lệ bắt đầu rấm rức: " trộm! trộm mặt dây chuyền của cô! Cô vu khống !"

Thấy Cố Tân Lệ giả vờ đáng thương để lấy lòng thương hại, Cố Tiểu Khê khẽ chớp mắt, nước mắt cũng rưng rưng trong hốc mắt, như rơi mà rơi.

 

 

Loading...