" , tất cả đều ở đây, tổng cộng bảy ."
"Anh xác nhận tình hình!"
"Rõ."
Vừa lúc đồng chí phụ trách rời , Cố Tiểu Khê đột nhiên túm lấy tay áo Lục Kiến Sâm, ánh mắt chăm chú về phía , nơi một đàn ông đang xách hành lý qua.
"Là ... Chính là ..."
Lục Kiến Sâm lập tức theo hướng của cô, ngay đó lao vọt với tốc độ cực nhanh.
Người đàn ông hoảng hốt, đột nhiên đầu bỏ chạy.
Lãnh đạo Hách cũng phản ứng kịp, vội vàng lệnh cho hỗ trợ.
Chưa đến hai phút, Lục Kiến Sâm đè xuống đất.
Những việc đó cần Cố Tiểu Khê lo nữa, lãnh đạo Hách liền sai đưa cô trở về nhà khách.
Không việc gì , Cố Tiểu Khê quyết định giặt quần áo .
mới giặt một chiếc, cô đổi ý định, trực tiếp ném hết đồ bẩn kho chứa đồ cũ.
Ngay giây tiếp theo, cô phát hiện quần áo của xuất hiện trong phòng trưng bày sản phẩm mới, sạch sẽ tinh tươm, phẳng phiu như là qua một .
Cố Tiểu Khê cảm thấy ông trời đang giúp giải phóng đôi tay, từ nay cần cực nhọc giặt quần áo nữa.
Nhất là mùa đông, cô sẽ chạm nước lạnh.
Cô ngân nga hát ném nốt quần áo bẩn của kho chứa đồ cũ, đó tiện tay xử lý luôn bộ đồ ướt mà Lục Kiến Sâm tàu.
Lo lắng quần áo tự dưng khô ráo sẽ khó giải thích, cô còn cẩn thận vẩy thêm chút nước lên treo lên móc, để gần cửa sổ.
Sau đó, cô dùng thêm chức năng dọn dẹp và phân loại rác, sạch bộ căn phòng.
Qua quá trình sử dụng, cô phát hiện chức năng ngay cả bụi bẩn nhỏ xíu cửa sổ những chỗ khó lau chùi nóc tủ quần áo cũng thể sạch, tiện dụng vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-38-khong-muon-de-co-doi-lau-2.html.]
Dọn xong phòng, cô còn luôn ga giường và vỏ chăn, sắp xếp túi đồ ăn.
Ba chuẩn cho cô nhiều thực phẩm, phần lớn là các món dễ bảo quản như tương ớt, thịt sốt, cá chiên, cá viên chiên, thậm chí còn vài khúc lạp xưởng khô.
Chỉ cần thôi cũng , ba gom hết những thứ ngon nhất ở nhà cho cô mang theo.
Tiếp đó, cô mở gói đồ của dì nhỏ của Lục Kiến Sâm, lập tức im lặng một hồi.
Bởi vì trong đó một túi gạo nhỏ, một túi bột mì chất lượng cao, thậm chí còn chuẩn cả muối, bột ngọt và đủ loại gia vị.
Điều khiến cô ngạc nhiên nhất chính là, trong một gói khác còn một cái chảo gang nhỏ, một nồi đất, hai cái bát chữ "Hỷ" màu đỏ và hai đôi đũa đỏ.
Sự chu đáo khiến mắt Cố Tiểu Khê cay.
Chillllllll girl !
Cô nghĩ, chắc dì nhỏ mong cô và Lục Kiến Sâm sẽ sống hạnh phúc bên !
Sau khi sắp xếp thứ, cô dài giường, thẫn thờ suy nghĩ.
Không bao giờ Lục Kiến Sâm mới về nữa.
Vừa nghĩ xong, cô thấy tiếng mở cửa.
Cố Tiểu Khê dậy, Lục Kiến Sâm đẩy cửa bước .
"Buồn ngủ ?" Lục Kiến Sâm đóng cửa , đặt hộp cơm lên bàn, xuống bên cạnh cô.
"Có một chút, tối nay chúng ngủ đây ?" Cố Tiểu Khê giơ tay dụi mắt.
Lục Kiến Sâm khẽ gật đầu: "Tối nay nghỉ ở đây, sáng mai 5 giờ 10 lên tàu. Anh tắm , em ăn tối ."
"Dạ. Anh tắm ! Em đợi ăn cùng." Cố Tiểu Khê nghiêng xuống, vẻ gì là định dậy ăn .
Khóe môi Lục Kiến Sâm khẽ nhếch, nhịn .
Thì vợ là như , ngay cả ăn cơm cũng chờ!
Anh tắm rửa nhanh gọn như một trận đ.á.n.h chớp nhoáng, để cô gái nhỏ của đợi lâu.