Giờ chịu khó học nhớ các loại d.ư.ợ.c liệu thế , là vì nó liên quan đến cô gái nhỏ của .
Ông cụ Tề cũng hiểu điều đó, chỉ đành bất lực xua tay: "Thôi . Thuốc sắc sẵn sáu mươi thang, mỗi ngày cho con bé uống một . Nhân sâm trăm năm còn nửa củ, cháu mang về luôn !"
Lục Kiến Sâm nghĩ ngợi gì từ chối: "Không cần ạ, ông giữ dùng thì sẽ ích hơn. Với , vợ cháu còn đến, bà cũng cần ông kê t.h.u.ố.c đấy."
"Cái đó để ông mua ." Ông cụ Tề nghiêm túc .
Lục Kiến Sâm lắc đầu: "Vậy thì cháu với Tiểu Khê còn đưa tiền khám cho ông ! Ông những cứu em trai cháu, còn dạy vợ cháu châm cứu với bắt mạch, nửa củ nhân sâm trăm năm mà đủ."
Ông cụ Tề bật : "Cháu tính toán cũng rõ ràng thật đấy."
"Là ông đòi tính toán với cháu mà!" Lục Kiến Sâm rõ, dù đưa phần nhân sâm còn cho Tiểu Khê, cô cũng sẽ nhận.
Ông cụ Tề vuốt râu ha hả: "Được ! Thế thì cháu với con bé , nhân sâm ông nhận . Mấy quả trứng gà rừng đó cũng ngon lắm. Sau Tết ông dẫn hai đứa lên núi hái t.h.u.ố.c, xem thể kiếm thêm mấy quả trứng gà do gà rừng ăn nhân sâm đẻ ."
"Vâng. Vậy để cháu đón cô ." Lục Kiến Sâm dậy.
"Đi ! Dẫn con bé về ăn cơm. Hôm nay ông sẽ nấu món t.h.u.ố.c bổ."
"Vâng."
Lục Kiến Sâm đáp một tiếng lập tức lái xe . Buổi trưa đến bệnh viện quân y, cũng cô nhóc ăn uống t.ử tế nữa.
...
Bệnh viện quân y.
Cố Tiểu Khê đeo ba lô nhỏ, khỏi bệnh viện thì đụng ngay Cố Tân Lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-368-khong-benh-cung-chang-chet-2.html.]
Ánh mắt hai chạm , một ngạc nhiên, một giận dữ.
"Cố Tiểu Khê, cô tà thuật gì ?"
Cố Tiểu Khê nhíu mày khó hiểu cô : "Tà thuật? Sao cô ?"
Cố Tân Lệ nghiến răng, gì. Không gian của cô sét đ.á.n.h nữa . Mà nghĩ kỹ , dường như nào cũng là khi cô âm mưu hại Cố Tiểu Khê thì mới như .
Bây giờ cô bắt đầu nghi ngờ, Cố Tiểu Khê thật sự pháp thuật gì . vẻ mặt hiện giờ của Cố Tiểu Khê, hình như chẳng như thế. Rốt cuộc là vấn đề ở ?
Cố Tiểu Khê thấy cô gì, hỏi: "Cô tà thuật là ? Cô gì ?"
Chillllllll girl !
Cố Tân Lệ há miệng, nhưng đến khi lời tới đầu môi thì nuốt xuống. Cô vốn định hỏi thẳng, nhưng chuyện quá bí mật, thể rõ ràng . Trong lòng thì vẫn thấy khó chịu, cuối cùng chỉ đành tức tối trừng mắt Cố Tiểu Khê.
"Vì cứ mỗi thấy cô là chẳng chuyện gì cả. Hôm đó đến gõ cửa nhà cô buổi sáng, cô mở?"
Cố Tiểu Khê liếc cô một cái, giọng nhàn nhạt: " ngủ quên nên thấy. Mà cô đến gõ cửa nhà sớm thế gì?"
Cố Tân Lệ trừng mắt cô nữa, đó xoay bỏ .
Cố Tiểu Khê nhún vai, cũng chuẩn rời .
đúng lúc đó, Cố Tân Lệ bỗng đầu , một câu: "Cố Tiểu Khê, cô đến bệnh viện là vì cơ thể khỏe ? Cô bệnh gì ?"
Cố Tiểu Khê nheo mắt, giọng mang theo ẩn ý: " bệnh, mà là trúng độc. Cô vì ?"
Cố Tân Lệ ngẩn : "Cô thật sự trúng độc ?"
mấy con cá khô mà cô bảo gửi tới, chẳng Lục Kiến Sâm vứt ? Không đúng, mới vứt hai con, là ăn mấy con còn ? Cũng đúng, nếu ăn thì vẫn đây bình thường thế , bệnh cũng chẳng c.h.ế.t?