Cố Tiểu Khê gật đầu: "Dạ. Anh mau !"
"Có thể lát nữa lãnh đạo sẽ gọi em đến hỏi chuyện, em đừng sợ! Cứ trả lời thật là ." Lục Kiến Sâm nhắc một câu.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng. Em sợ."
Lục Kiến Sâm cố nén cơn xúc động ôm cô, phân phó một đưa cô gái nhỏ đến văn phòng, còn thì báo cáo với cấp .
Cố Tiểu Khê nghĩ, Lục Kiến Sâm gặp lãnh đạo chắc cũng mất nhiều thời gian, sẽ nhanh thôi. thực tế là, cô buồn chán một trong văn phòng suốt hơn một tiếng đồng hồ mới tới gọi.
Người đến là một chiến sĩ trẻ mà cô quen , thái độ lễ phép với cô.
"Chị dâu, Chính ủy bảo dẫn chị đến một nơi, phiền chị với một lát."
"Được thôi." Cố Tiểu Khê cũng nghĩ nhiều, liền theo .
Ban đầu cô còn tưởng lãnh đạo gặp , ai ngờ chiến sĩ trẻ dẫn cô lên một chiếc xe quân sự, đưa tới một khu vực cấm quân sự.
Xuống xe , Cố Tiểu Khê dẫn một căn phòng trống . Cô đang ngơ ngác hiểu chuyện gì thì chiến sĩ lên tiếng: "Chị dâu, phiền chị ở đây một lúc, lát nữa sẽ hai nghi phạm đưa tới. Phó đoàn Lục sẽ tới ngay thôi, đến lúc đó mong chị hỗ trợ thẩm vấn hai tên tội phạm ."
Cố Tiểu Khê sững : " giúp thẩm vấn tội phạm á?"
"Vâng. Đây là chỉ thị của lãnh đạo."
Nói xong, chiến sĩ rời khỏi phòng. Một lát , , còn gọi thêm một khác, cùng chuyển tới một cái bàn và ba cái ghế.
Mười phút , Lục Kiến Sâm tới. Đi cùng còn Sư trưởng Đường.
Cố Tiểu Khê định chào hỏi, nhưng Sư trưởng Đường ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-359-co-gai-nho-hu-nguoi-vua-dang-yeu-vua-du-1.html.]
"Ngồi ! Cô nhóc, cháu cuộc trò chuyện của hai đó, lúc họ tiếng Hoa ?"
"Không ạ, họ ngôn ngữ của Nhật." Cố Tiểu Khê trả lời đúng sự thật.
"Cháu hiểu ?" Sư trưởng Đường hỏi tiếp.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Dạ ."
"Vậy lát nữa cháu giúp chúng thử xem họ gì, phiên dịch một lúc. Nhân tiện, lúc thích hợp thì nhắc nhở bọn họ, nếu khai thì hậu quả sẽ nghiêm trọng." Giọng điệu của Sư trưởng Đường ý sâu xa.
"Vâng ạ." Cố Tiểu Khê nghĩ thầm, phiên dịch thì vấn đề, chỉ cần đừng nghi ngờ ngược cô là .
Lục Kiến Sâm dịu dàng siết nhẹ tay cô gái nhỏ, gì. Anh , Sư trưởng Đường vì cẩn thận nên mới thử xem phản ứng của cô gái nhà .
Rất nhanh đó, hai đàn ông áp giải đến. Một trong đó chính là đàn ông trung niên hôm đạp xe rời . Người còn Cố Tiểu Khê từng thấy, là một trai trẻ hai mươi mấy tuổi.
Sư trưởng Đường liếc Lục Kiến Sâm, hiệu cho thể bắt đầu.
Lục Kiến Sâm liếc qua hai , lên tiếng: "Hai quen ?"
Người đàn ông trung niên thanh niên với vẻ mặt khó hiểu, lắc đầu, dùng tiếng Hoa lưu loát : "Không quen. Các bắt nhầm đúng ? gián điệp, là Hoa chính gốc."
trai trẻ bất ngờ túm lấy ông , một tràng dài bằng thứ tiếng mà ai hiểu.
Cố Tiểu Khê cũng ngơ ngác, đây là thứ tiếng gì ? Cô hiểu nổi!
Sư trưởng Đường liếc vẻ mặt mờ mịt của Cố Tiểu Khê, sang Lục Kiến Sâm.
Lục Kiến Sâm sang đàn ông trung niên, tiếp: "Người tố cáo ông là gián điệp, ông cùng ai đó trong bưu cục phục vụ cho một tổ chức phản động. Tốt nhất là ông nên thành thật khai báo !"
Chillllllll girl !