Thấy cô nhóc tay nhanh gọn, ông cụ Tề : "Cách muối dưa thì na ná cả thôi, chỉ cần học cho đúng, muối đảm bảo ngon. Món tủ của ông là thịt kho tàu với đồ ngâm, hôm nay nguyên liệu, hôm khác ông dạy cháu."
"Vâng ạ. Vậy hôm nay cháu về nhé, nhà cháu đến lát sàn sưởi."
Vừa , cô liếc mắt trong trạm phế liệu. Dạo gần đây trạm phế liệu vẫn còn trống trơn, xem cô còn thể tiếp tục nghỉ ngơi thêm mấy hôm.
Ông cụ Tề bảo: "Ăn sáng xong hãy về! Mấy hôm nay cũng việc gì, cháu cần qua đây . Chú Từ nhà cháu mấy hôm nay cũng đang nghỉ ngơi ở nhà đấy!"
"Vậy cháu khách sáo nữa!" Cố Tiểu Khê cùng ông cụ Tề ăn sáng xong mới về nhà.
Chillllllll girl !
Cô tính mua thịt ba chỉ sẽ .
Về đến khu nhà tập thể thì thợ lát sàn cũng tới nơi. Trong lúc mấy bác thợ bận rộn, cô cũng rảnh rỗi. Cô theo cách ông cụ Tề chỉ, rửa rau muối ba vại dưa. Loại củ cải chua mà cô thích, cô còn muối riêng một vại.
Lúc cô xong xuôi, thấy mấy bác thợ vẫn đang việc, cô liền nhóm một cái chảo to, lấy hàng trăm cân hạt thông để trong Phòng Trưng Bày Sản Phẩm Mới mang rang.
Đợi cô rang xong thì bên mấy bác thợ cũng gần xong . Ngay lúc cô định trả tiền công thì bác thợ cả : "Tiền thì Phó đoàn Lục trả . Sau việc gì cần, cứ gọi bọn , đảm bảo gọi là mặt ngay."
"Cảm ơn mấy bác nhiều nhé!" Cố Tiểu Khê ngờ Lục Kiến Sâm chu đáo đến mức ngay cả tiền công cũng thanh toán luôn .
để thể hiện lòng cảm kích, cô vẫn tặng cho mấy bác thợ ít hạt thông rang xong như một món quà cảm ơn.
Sau khi mấy thợ rời , Cố Tiểu Khê hấp một nồi bánh gạo, thêm một phần cơm chiên trứng, đạp xe ngoài.
Lần , cô vòng qua ngọn núi gần đó, nhặt hai khúc gỗ khô, còn thu hơn trăm cân than củi. Ngay lúc cô định vòng qua phía ngọn núi, chỗ cô từng nhặt củi để bắt hai con vịt trời, thì bất ngờ thấy tiếng vọng đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-357-huy-hoai-danh-tieng-cua-luc-diem-vuong-roi-moi-ra-tay-1.html.]
Chỉ là, hai rõ ràng tiếng Hoa, mà giống cái thứ tiếng Nhật từng TV, nhưng cô chẳng hiểu nổi lấy một chữ.
lúc cô đang cố lắng mà vẫn chẳng hiểu gì thì mắt cô hiện một dòng chữ vàng lấp lánh.
[Tinh Thông Tiếng Nhật (cần tiêu hao 1 điểm công đức). ]
Cố Tiểu Khê thấy dòng chữ đó, còn ngạc nhiên. Một ngôn ngữ mà chỉ cần 1 điểm công đức là học xong á? Rẻ luôn?
Phải học liền chứ nữa!
Ngay khoảnh khắc tiêu hao điểm công đức, cô lập tức hiểu cuộc đối thoại giữa hai .
"Haha... Người Hoa quốc các cứ bảo, nơi nguy hiểm nhất là nơi an nhất, chắc chắn sẽ ai ngờ chúng giấu và đồ ngay mắt họ..."
"Giờ tao lo chuyện khác, chỉ sợ tai mắt cuối cùng của chúng trong quân đội nhổ tận gốc."
"Không , chỉ là ngoài ý thôi. Nếu thằng họ Mạc định lợi dụng một con đàn bà để hủy danh tiếng của Lục Diêm Vương mới tay, lòng tham mờ mắt, thì cũng chẳng để lộ..."
Cố Tiểu Khê đến đây, lửa giận bắt đầu bốc lên. Bọn chúng mà dám nhắc đến Lục Kiến Sâm?
Cái thằng họ Mạc mà chúng nó , chẳng là gã đàn ông của Lưu Mỹ Hoa, Phó doanh Mạc ? Còn cái "tai mắt cuối cùng trong quân đội" mà chúng nhắc tới là ai?
Ngay khi cô định thêm chút nữa thì hai chuẩn rời .
"Tính thời gian, tối qua phía Quân khu Thanh Bắc cùng lắm cũng chỉ bắt vài kẻ quan trọng, cứu mấy nhà nghiên cứu chúng hành cho thừa sống thiếu c.h.ế.t thôi. Đợt chúng thắng lớn, liên lạc tiếp..."