Nói chuyện với ông cụ Tề một lúc, kìm nổi mà kéo cô về phòng.
Không đợi Cố Tiểu Khê lên tiếng, nụ hôn cuồng nhiệt như sóng trào của Lục Kiến Sâm ập tới, bao trùm lấy cô.
Khi nụ hôn mãnh liệt dịu dàng kết thúc, Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, giọng trầm ấm vang lên: "Vợ , về nhà nhé!"
"Bây giờ luôn hả?" Mặt Cố Tiểu Khê đỏ bừng, kéo chỉnh quần áo đang xộc xệch.
Lục Kiến Sâm khẽ gật đầu: "Ban đầu định đến đón em mấy hôm , nhưng giao nhiệm vụ đột xuất. Giờ thì , về cùng ."
"Vậy cũng !" Mấy hôm bận rộn quá nên cô thấy nhớ Lục Kiến Sâm lắm, nhưng giờ thấy , cô thực sự về nhà.
Cô thu dọn qua đồ đạc, đến chào tạm biệt ông cụ Tề và .
Ông cụ xử lý t.h.u.ố.c, với Lục Kiến Sâm: "Đơn t.h.u.ố.c của con bé Tiểu Khê chỉ còn thiếu một vị nữa thôi. Một bạn già của bảo , hai hôm nữa sẽ gửi đến. Tuần con đưa con bé tới là ."
Chillllllll girl !
Lục Kiến Sâm gật đầu: "Dạ . Phiền ông quá!"
Ông cụ xua tay: "Không phiền gì ."
Vừa , ông sang Cố Tiểu Khê: "Tiểu Khê, t.h.u.ố.c cháu đang uống thì ngưng . Đợi phối xong t.h.u.ố.c mới hãy uống tiếp."
Nụ mặt Cố Tiểu Khê lập tức tươi rói: "Vậy thì quá !"
Dù giờ cô cũng coi như bác sĩ, nhưng thật lòng mà , cô chẳng hề thích uống t.h.u.ố.c!
Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Đợi thải hết t.h.a.i độc thì cần uống t.h.u.ố.c nữa ."
Cố Tiểu Khê lập tức cảm thấy trong lòng ấm áp như mùa xuân!
Ấm áp quá! Ngọt ngào quá!
"Trời cũng còn sớm nữa, nếu hai đứa định về thì sớm một chút, đừng để nhiễm lạnh dọc đường." Ông cụ Tề nhắc nhở.
"Vâng, bọn cháu ." Cố Tiểu Khê gật đầu, đó chạy phòng Tề Sương Sương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-333-chac-la-khong-co-y-tot-dau-1.html.]
"Sương Sương, chị với Lục Kiến Sâm về đây."
Tề Sương Sương lập tức bỏ quyển sách đang dở, chạy tiễn cô: "Vậy chị nhớ đường cẩn thận nha! Tuần chị tới lúc nào?"
Cố Tiểu Khê suy nghĩ một chút: "Chắc thứ Bảy. Lúc đó chắc ông em cũng phối xong t.h.u.ố.c , chị đỡ chạy chạy ."
"Vậy thứ Bảy tối đừng về vội, ăn tối cùng ."
"Được thôi!" Cố Tiểu Khê đồng ý, cùng Lục Kiến Sâm rời .
Lục Kiến Sâm lái xe tới, nên hai chỉ bộ một đoạn là lên xe.
Sau khi xe rời khỏi trung tâm Thành phố Thanh Bắc, Lục Kiến Sâm bỗng đưa cho cô một phong thư.
"Ba em gửi đến. Trong đó còn một bức điện báo."
Cố Tiểu Khê mừng rỡ, vội vàng mở thư xem.
Cô điện báo . Khi ông ngoại và ba định đến Thanh Bắc Tết, cô vui mừng lắm .
khi xong thư, sắc mặt cô trầm xuống.
Cố Tân Lệ thế mà kết hôn với một phó đoàn trưởng, còn theo đơn vị chuyển tới Thanh Bắc?
Cô đoạn đó tới hai , mới sang Lục Kiến Sâm.
"Anh gặp Cố Tân Lệ ? Cô cưới phó đoàn trưởng nào ?"
Lục Kiến Sâm liếc cô, giọng nhẹ nhàng: "Là phó đoàn trưởng Ân Xuân Sinh của đoàn ba. Ba mươi lăm tuổi, ban đầu nộp đơn chuyển ngành, nhưng đợt cứu trợ bão tuyết về, còn nộp cả hồ sơ cho vợ theo quân. Chị họ em đến đơn vị từ mười ngày ."
"Ân Xuân Sinh?" Cố Tiểu Khê cau mày, đầy nghi hoặc.
Kiếp , Cố Tân Lệ cưới là một nam thanh niên trí thức xuống nông thôn cùng cô, mặt mũi trắng trẻo, tên là Ninh Hải.
Sau nhà nước khôi phục thi đại học, Ninh Hải thi đỗ, còn Cố Tân Lệ thì trượt, thế là lập tức đá cô .