Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 331: Những Ngày Qua, Anh Đã Nhớ Cô Đến Phát Điên Rồi (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:39:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Viện trưởng Trần hài lòng với biểu hiện của cô, nên khi nghỉ ngơi bốn mươi phút, liền cho sắp xếp một ca phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa tiếp theo.

 

Từ khâu chuẩn phẫu thuật đến các bước tiến hành, Viện trưởng Trần can thiệp, chỉ bên quan sát.

 

Ban đầu Cố Tiểu Khê hồi hộp, nhưng may mắn là Viện trưởng Trần luôn bên dõi theo, chỉ nhắc nhở một đó cô mắc nào nữa.

 

Khi thật sự bắt tay ca mổ, sự tập trung của Cố Tiểu Khê đạt đến mức cao độ.

 

Cũng nhờ sự chỉ dẫn của Viện trưởng Trần, ca phẫu thuật cắt ruột thừa diễn thuận lợi.

 

Phần khâu cùng thì cô quá quen tay, ca mổ cứ thế mà thành suôn sẻ.

 

Ngay khoảnh khắc bệnh nhân đẩy khỏi phòng mổ, mắt cô lướt qua một dòng chữ vàng:

 

[Kỹ năng: Phẫu Thuật Cắt Bỏ Ruột Thừa Cấp Hoàn Mỹ (cần tiêu hao 5 điểm công đức). ]

 

Cố Tiểu Khê chớp mắt mấy cái, giờ kỹ năng trong kho kỹ năng đều là học mới dùng ? Sao giờ xong mới kỹ năng?

 

Lặng lẽ tiếp nhận và học xong kỹ năng Phẫu Thuật Cắt Bỏ Ruột Thừa Cấp Hoàn Mỹ, cô lập tức về phía Viện trưởng Trần.

 

"Cháu chợt nhận trong ca mổ cháu mắc ít , còn nhiều chỗ cần cải thiện và lưu ý hơn nữa. Lần nhất định cháu sẽ hơn!"

 

Viện trưởng Trần mỉm gật đầu: "Có thể tự đ.á.n.h giá ca mổ của phẫu thuật là một thói quen . Đây là ca đầu tiên của cháu, như . Lần cố gắng hơn nữa. Để chú xem mai ca nào tương tự thì sắp xếp thêm cho cháu một ca nữa."

 

Chillllllll girl !

"Vâng ạ." Cố Tiểu Khê lập tức đồng ý.

 

Lúc cũng hơn sáu giờ, Viện trưởng Trần chuẩn tan ca về nhà, nên Cố Tiểu Khê cũng tiện thể mượn xe đạp về nhà họ Tề.

 

Trên đường , Viện trưởng Trần còn giảng giải thêm cho cô một vài điều về phẫu thuật và bệnh án.

 

Lúc ăn tối, cô kể chuyện phẫu thuật hôm nay cho Tề Sương Sương .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-331-nhung-ngay-qua-anh-da-nho-co-den-phat-dien-roi-1.html.]

 

Tề Sương Sương xong, ngừng giơ ngón cái tán thưởng: "Tiểu Khê, chị siêu thật đó! Dám đụng cả d.a.o mổ luôn!"

 

Cố Tiểu Khê bật : "Là do Viện trưởng Trần dạy giỏi thôi. Tối nay chị ngủ sớm, dưỡng đủ tinh thần, mai tiếp tục học. Chị trở thành một bác sĩ ngoại khoa giỏi."

 

Tề Sương Sương vui vẻ : "Vậy còn công việc ở trạm phế liệu thì ? Chị còn nữa ?"

 

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vẫn chứ! Dù hiện tại hai công việc ảnh hưởng lẫn ."

 

thì cô cũng đ.á.n.h giá nghề nghiệp là Chuyên gia Thanh Lọc Rác cấp hai , cảm giác công việc ở trạm phế liệu vẫn hợp với cô hơn.

 

Hơn nữa, cô còn phát hiện một vấn đề.

 

Ở bệnh viện, dù cô phẫu thuật cứu , đều cộng thêm điểm công đức.

 

nếu cứu giúp đỡ ở ngoài bệnh viện, thì điểm công đức.

 

, cô nghĩ thể học y một cách nghiêm túc, trở thành bác sĩ giỏi. thể kiểu bác sĩ cố định tại bệnh viện như Lục Kiến Lâm .

 

Kiểu việc phù hợp với hướng phát triển song song của cô!

 

Tề Sương Sương thấy cô tràn đầy năng lượng như , cũng tinh thần tích cực đó truyền cảm hứng.

 

Cô nghiêm túc : "Sau em cũng cố gắng việc cho !"

 

Cố Tiểu Khê suy nghĩ một lúc : "Hay là, bình thường em cũng nên thêm sách . Dạo chị sách nhiều, thấy học khối thứ ho. Khi rảnh, em thể ôn kiến thức cấp hai, cấp ba, thêm mấy quyển em hứng thú."

 

Tề Sương Sương ngơ ngác một lúc: "Không việc gì mà học kiến thức cấp hai cấp ba gì? Mấy thứ đó chẳng vô dụng ?"

 

Cố Tiểu Khê nhướng mày: "Sao vô dụng? Rất ích là đằng khác. Ví dụ nhé, dạo gần đây chị tự học toán, cảm thấy khả năng tính toán hẳn. Ở Cát Lĩnh , chị còn thể dùng toán học tính cách xuống núi và chọn đường về trại nhanh nhất. Học địa lý thì phân biệt phương hướng. Văn thì khả năng hiểu vấn đề cũng hơn..."

 

 

Loading...