Hai phút , cô bật nức nở: "Tiền của ... tiền của mất !"
Đó là tiền bán lông chồn và thịt heo rừng cơ mà!
Chung Quắc thì cũng sững .
Anh Phó Gia Ny với vẻ thể tin nổi: "Mất ? Mất hết luôn ?"
Nước mắt Phó Gia Ny rơi như mưa: "Mất hết ! Cái khăn tay đựng tiền của em biến mất !"
Cô cúi lục lọi trong hành lý của một hồi, đó lập tức bước tới kéo tay Tề Sương Sương .
"Cô lấy tiền của ?"
Tề Sương Sương sững một lúc, thẳng tay hất tay cô : "Cô bệnh ? Ai lấy tiền của cô chứ? Đừng vu khống lung tung!"
Phó Gia Ny trừng mắt cô đầy giận dữ: "Ngoài cô thì còn ai nữa? Tiền của vẫn luôn để yên ở đó, trưa hôm qua còn kiểm tra, rõ ràng vẫn còn mà!"
Nói đến đây, cô đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, sang Cố Tiểu Khê: "Chị thấy tiền của em ?"
Cố Tiểu Khê nhíu mày: "Chị thấy tiền của em? Chị còn chẳng em để tiền ở nữa là."
Phó Gia Ny : "Lúc nãy chị còn định đưa thêm tiền cho ông chú . Ai ngốc đến mức đưa dư tiền như thế chứ? Trừ phi tiền đó của chị, nên chị mới tiếc!"
Câu thốt , sắc mặt đều trở nên khó coi.
Lục Kiến Sâm kéo cô vợ nhỏ nhà gần, ánh mắt mang theo cảnh cáo về phía Phó Gia Ny: "Nói mấy chuyện chứng cứ thì chịu trách nhiệm đấy. Nếu cô vẫn khăng khăng như , thì chỉ còn cách nhờ công an đến điều tra thôi."
"Báo công an thì báo !" Phó Gia Ny chẳng hề sợ hãi.
Vì thật sự là tiền của cô biến mất.
Hơn nữa giờ phút cô cũng thèm quan tâm đến chuyện gì khác nữa, chỉ lấy tiền đó thôi.
Mấy trăm tệ lận đấy!
Ngoài tiền của cô, còn tiền Chung Quắc nhờ cô giữ hộ, và cả tiền bán lợn rừng nữa.
Phải rằng, nếu tìm tiền đó, thì ngay cả tiền xe họ cũng !
"Vậy thì các báo công an ! chờ ở nhà nghỉ." Cố Tiểu Khê kéo Tề Sương Sương rời .
Bây giờ cô thích gì thì cái đó, thoải mái là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-322-co-dung-co-vu-oan-bua-bai-2.html.]
Chung Quắc mặt mày đen kịt từ đầu tới cuối.
Trương Bỉnh Nghĩa thì đau đầu hết sức.
Anh tin tiền là do Cố Tiểu Khê lấy, bởi vì thật sự cần thiết.
Cố Tiểu Khê là thiếu tiền, từ nhỏ nuông chiều, điều kiện gia đình chắc chắn tệ.
Chưa kể Lục Kiến Sâm là cán bộ cấp đoàn, phụ cấp mỗi tháng cao.
Sau khi nhà nghỉ, Cố Tiểu Khê đặt ba phòng, chẳng quan tâm đến Trương Bỉnh Nghĩa và Phó Gia Ny nữa.
Trương Bỉnh Nghĩa vẫn còn tiền, nên phụ mở thêm hai phòng nữa.
Vào phòng , ban đầu còn định khuyên Phó Gia Ny bình tĩnh , suy nghĩ kỹ tìm thật cẩn thận, nhưng cô nhất quyết đòi báo công an.
Cuối cùng, ba lật tung đồ đạc một lượt, xác nhận là tiền đúng thật mất, nên Chung Quắc và Phó Gia Ny liền lập tức báo công an trong đêm.
Còn Cố Tiểu Khê thì về phòng, tắm rửa xong, pha một ly sữa bột uống ngủ.
Lục Kiến Sâm khi tắm xong thì hôn lên cô vợ nhỏ ngủ say, mới tìm Tư Nam Vũ để bàn chuyện. ...
Sáng hôm .
Cố Tiểu Khê Lục Kiến Sâm đ.á.n.h thức bằng một nụ hôn: "Vợ yêu, dậy thôi nào!"
Cố Tiểu Khê dụi mắt, mơ màng mất một lúc mới hỏi: "Mấy giờ ?"
"Bảy giờ . Chung Quắc và họ báo công an, giờ công an đến , hỏi chúng vài câu."
Cố Tiểu Khê lập tức tỉnh táo , nhớ chuyện rối rắm hôm qua vẫn giải quyết!
Cô lập tức bật dậy, nhanh ch.óng đồ và rửa mặt.
Phòng bên cạnh, ba công an bắt đầu hỏi chuyện Tề Sương Sương và Tư Nam Vũ.
Khi cửa phòng Lục Kiến Sâm mở , ba công an dậy tới.
Chillllllll girl !
Vừa thấy Cố Tiểu Khê, ba liền lên tiếng rõ mục đích.
"Đồng chí Phó Gia Ny nghi ngờ cô lấy trộm tiền của cô , bên cô gì ?"