Có xe thì ai cuốc bộ chứ.
Lục Kiến Sâm và Cố Tiểu Khê bọn họ đều đang bộ, cô thể một trốn .
Phó Gia Ny khó chịu trong lòng, mệt mỏi cả , thế là sang Trương Bỉnh Nghĩa.
"Anh Trương, chúng bộ tới Thành phố Đại Cát ?"
Trương Bỉnh Nghĩa gật đầu: "Chắc !"
Thực nếu cùng Lục Kiến Sâm bọn họ, thì khi bọn họ sang đây hái t.h.u.ố.c cũng cuốc bộ về thành phố thôi.
Không nhận câu trả lời chắc chắn, Phó Gia Ny nhịn mà chạy một đoạn, bắt kịp bước chân Cố Tiểu Khê.
"Chị Cố, chúng bộ tới tận Thành phố Đại Cát thật ?"
Cố Tiểu Khê thở dài một : "Chị cũng nữa. Nếu may mắn gặp xe thì xe, xui thì đành cuốc bộ thôi."
"Không ai sắp xếp đến đón các chị ?" Phó Gia Ny cảm thấy Lục Kiến Sâm cũng là phó đoàn trưởng , quyền hạn chắc cũng ít?
"Đây Thanh Bắc, chị quen. Em tưởng chị bộ chắc?" Cố Tiểu Khê hỏi , đầy khó hiểu.
Mọi đều đang bộ, chỉ cô .
Phó Gia Ny ấm ức nhỏ: "Em chỉ hỏi thôi mà."
"Chị cũng chỉ trả lời đúng sự thật thôi." Giọng của Cố Tiểu Khê còn uỷ khuất hơn cô .
Phó Gia Ny bỗng im bặt.
Lúc Phó Gia Ny cùng Chung Quắc bọn họ, Tề Sương Sương bất chợt sang hỏi Tư Nam Vũ bên cạnh: "Lúc tới đây cũng bộ kiểu hả?"
Tư Nam Vũ khẽ nhếch môi : "Không, gọi xe, chở lên núi. Còn hẹn mười ngày tới gần đây đón. bọn ở núi đủ mười ngày, nên chỉ đành bộ thôi."
Tề Sương Sương chợt hiểu : "Hóa là !"
Câu , Chung Quắc và Phó Gia Ny cũng thấy, là nên bực là nên... bực hơn.
lúc , Lục Kiến Sâm dịu dàng với cô vợ nhỏ của : "Ráng thêm chút nữa, phía con đường dẫn một thôn gần đây. Mỗi hai ngày sẽ một chuyến xe ngang thành phố, nếu may mắn, thể đón ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-320-nhanh-len-dung-le-me-nua-2.html.]
"Vâng." Cố Tiểu Khê gật đầu.
Nếu gặp xe, cùng lắm thì dựng lều ngủ một đêm nữa.
Thật vận may của họ đến nỗi tệ, dù gặp xe , nhưng gặp một chiếc xe ngựa.
Chú đ.á.n.h xe đang chở vài bao lương thực, chạy khá nhanh, nhưng khi thấy Lục Kiến Sâm bọn họ thì chủ động dừng .
"Các nhờ xe ? Vào trấn thì mỗi một hào. Vào thành phố thì ba hào một ."
"Vào thành phố." Lục Kiến Sâm quyết định ngay, nhanh ch.óng bế cô vợ nhỏ lên xe .
Những khác cũng lượt trèo lên.
Xe ngựa chỉ chở bảy , thật chật, thêm hành lý của họ, chiếc xe gần như chật kín.
Chú đ.á.n.h xe mà xót con ngựa của lắm.
Cố Tiểu Khê thấy vẻ mặt chú, lập tức : "Hành lý của bọn cháu nhiều, cháu trả thêm chú năm hào."
Chú đ.á.n.h xe thấy cô gái nhỏ thoải mái như , lập tức tươi rói.
"Được , chú nhất định sẽ đưa các cháu đến tận thành phố an . Chỉ là đường xa, đoạn xóc đấy."
"Không . Mà chú ơi, tối thế còn thành phố gì ạ?" Cố Tiểu Khê trò chuyện thiện bắt chuyện với chú.
"À, con gái chú ở thành phố, chú đem chút lương thực cho nó."
"Chú đúng là ba tuyệt vời! Ba cháu cũng , cái gì ngon cũng đều nhớ tới cháu đầu tiên..."
Chillllllll girl !
Chú đ.á.n.h xe bật ha hả: " , ba thì ai chẳng thương con gái chứ..."
Thế là, Cố Tiểu Khê và chú đ.á.n.h xe chuyện vui vẻ suốt đường.
Phó Gia Ny đang khó chịu trong , nhịn mà đảo mắt mấy cái liền.
Cô cảm thấy nhầm Cố Tiểu Khê , ngờ cô là kiểu thích nịnh hót khác như .