Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 319: Nhanh Lên, Đừng Lề Mề Nữa (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:39:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoài lều, Cố Tiểu Khê uống một bát cháo nóng, ăn một quả trứng luộc bên cạnh chuyện với Tề Sương Sương, đang nhóm lửa rang hạt thông.

 

"Em định rang hết chỗ hạt thông ?"

 

Tề Sương Sương nhướn mày, giọng mang theo ẩn ý: "Không, em chỉ đốt hết chỗ củi tụi nhặt thôi."

 

Cố Tiểu Khê bật : "Hóa là vì lý do ! Vậy để chị giúp em."

 

Vừa , cô nhóm thêm một đống lửa bên cạnh, rửa một cái nồi đất.

 

Tề Sương Sương tò mò hỏi: "Chị định nấu gì ? Bọn còn ba con thỏ rừng hong khô một nửa, định nấu ?"

 

"Không cần . Chị cơm chiên trứng, trưa nay khỏi nấu nữa."

 

Mắt Tề Sương Sương sáng rực: " ha, còn thể cơm chiên trứng. Sáng nay em luộc sẵn hai mươi quả, tính mang theo ăn dọc đường."

 

Bọn họ vẫn còn mấy chục quả trứng gà rừng nữa mà!

 

"Ừ, để chị . Em tiếp tục rang hạt thông ."

 

Cố Tiểu Khê định dậy lấy gạo thì Lục Kiến Sâm bước gần.

 

"Để cho, em qua bên nghỉ một lát ."

 

Bị giành mất việc, Cố Tiểu Khê bèn tự kiếm chuyện cho .

 

Vì Chung Quắc và Phó Gia Ny vẫn còn ở trong lều, Lục Kiến Sâm và Tư Nam Vũ tiện tháo lều, nhưng cô thì .

 

đến gần, vài thao tác "soạt soạt", nâng tay một cái, chiếc lều lập tức tháo gọn gàng.

 

Phó Gia Ny vẫn còn cuốn chăn, đờ đỉnh lều biến mất trong chớp mắt, mất một lúc lâu mới kịp phản ứng , lều Cố Tiểu Khê tháo .

 

"Chị... chị thể đợi bọn em ngoài hãy tháo ? Làm em hết hồn."

 

Phó Gia Ny trách móc, mặt đầy khó chịu.

 

Chung Quắc sắc mặt cũng khá hơn là bao. Tuy dọa, cũng lều đập trúng, nhưng rõ ràng là đang giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-319-nhanh-len-dung-le-me-nua-1.html.]

 

Cố Tiểu Khê chớp mắt: "Chị tính toán cách , sợ gì chứ. Chị dám tháo nghĩa là chắc chắn sẽ gây thương tích cho hai . Hơn nữa, trời sắp mưa nữa , bọn xuống núi nhanh, thể chần chừ nữa."

 

Trương Bỉnh Nghĩa lúc mới hồn, lên tiếng: "Sắp mưa nữa hả?"

 

Cố Tiểu Khê gật đầu, chỉ về một mảng mây xám trắng bên trái bầu trời: "Ông ngoại dạy em cách xem thời tiết, em đoán tám chín phần là mưa nữa. Nếu mấy xuống núi thì nhanh lên, đừng lề mề nữa."

 

"Dù , tụi em cũng sẽ xuống núi, kể cả mấy ."

 

Lần Trương Bỉnh Nghĩa cũng dám chậm trễ, lập tức thu dọn đồ đạc của .

 

Lúc vì Chung Quắc và Phó Gia Ny ngủ bên đó nên ngại qua dọn đồ, sợ phiền họ.

 

Bây giờ lều cũng tháo , chẳng quan tâm gì nữa.

 

Chung Quắc cũng sợ gặp mưa, nên cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc.

 

Tư Nam Vũ liếc Lục Kiến Sâm, nhướn mày, ánh mắt như đang : "Vợ giỏi ghê!"

 

Lục Kiến Sâm thì bình tĩnh. Vợ nguyên tắc, đáng yêu mà!

 

Lúc Cố Tiểu Khê đang dọn dẹp phần lều tháo, Tư Nam Vũ cũng lập tức đến giúp.

 

Đợi dọn dẹp xong hết, nồi cơm chiên trứng của Lục Kiến Sâm cũng vặn thành.

 

Cố Tiểu Khê cầm hộp cơm đến, chia cơm chiên bốn phần, phần còn đưa cho Trương Bỉnh Nghĩa.

 

Sau đó, đóng gói nồi niêu xoong chảo, cùng xuống núi.

 

Chillllllll girl !

Dù tốc độ xuống núi nhanh hơn lúc lên, nhưng vì Cố Tiểu Khê tiện tay đào thêm ít thảo d.ư.ợ.c dọc đường, nên đến khi họ xuống đến chân núi, cũng là một giờ chiều.

 

Tìm chỗ dừng chân nghỉ ngơi, mấy họ mang cơm chiên chuẩn từ sáng ăn, đó tiếp tục về hướng Thành phố Đại Cát.

 

Đi một tiếng, Phó Gia Ny khó chịu kéo tay Chung Quắc: "Anh Chung Quắc, lúc tụi xe, giờ về bộ hả? Đi kiểu đến bao giờ mới tới?"

 

Chung Quắc cũng đau đầu: "Anh cũng nữa..."

 

 

Loading...