Anh vốn nghĩ đêm nay vì trận mưa mà sẽ khổ sở một phen, ngờ ăn cơm xong hiếm hoi cảm nhận sự thư thái và dễ chịu.
Vì Cố Tiểu Khê thậm chí còn mang theo cả .
Cô pha cho , ai nấy uống nóng, ăn hạt thông mới rang, thỉnh thoảng tán gẫu đôi câu.
Không khí trong lều vô cùng dễ chịu, còn ở nơi cách đây khá xa, hai đang vất vả bước giữa mưa.
Một bước trượt, hai đang dìu liền ngã nhào đất.
Đợi hai tìm phương hướng về trại, là hai giờ sáng.
Lúc , Cố Tiểu Khê ngủ say từ lâu.
Để tiếng mưa phiền giấc ngủ, cô còn bật chế độ cách âm.
Cũng chính vì , cô thấy tiếng Chung Quắc và Phó Gia Ny ầm ĩ khi trở về, thể hiện rõ sự bất mãn vì ai tìm họ.
Lục Kiến Sâm, Tư Nam Vũ và Tề Sương Sương gần như tỉnh cùng lúc.
Còn Trương Bỉnh Nghĩa thì vì lo lắng cho họ mà cả đêm ngủ.
Đợi đến khi trời sáng, Cố Tiểu Khê mở mắt , cảnh đầu tiên thấy chính là Phó Gia Ny đang nhào lòng Chung Quắc nũng.
"Anh Chung Quắc, em thấy hình như sốt , khó chịu quá..."
Chung Quắc đưa tay sờ lên trán cô , quả thật nóng, liền vội vàng gọi Trương Bỉnh Nghĩa tới.
"Bỉnh Nghĩa, Gia Ny sốt, xem giúp cô ."
"Được." Trương Bỉnh Nghĩa vội vã chạy từ ngoài .
Cố Tiểu Khê thấy Phó Gia Ny đúng là sốt thật, mặt đỏ ửng lên, bèn lấy từ ba lô một gói t.h.u.ố.c hạ sốt đưa cho Trương Bỉnh Nghĩa.
" mang theo một gói t.h.u.ố.c hạ sốt, cho em uống !"
Thuốc cô mang theo nhiều, chỉ những loại cơ bản nhất, lượng cũng ít, t.h.u.ố.c hạ sốt thật sự chỉ đúng một gói.
"Cảm ơn!" Trương Bỉnh Nghĩa vốn còn đang lo lắng, giờ t.h.u.ố.c , cũng bớt căng thẳng hơn nhiều.
Lúc , ánh mắt Phó Gia Ny bất chợt dừng chiếc áo khoác lông vũ dài tới mắt cá chân của Cố Tiểu Khê, trông cực kỳ ấm áp, cô đột nhiên cất giọng khàn khàn: "Chị Cố, em thấy lạnh lắm... Chị thể cho em mượn áo khoác mặc tạm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-318-vo-toi-khong-the-bi-lanh-2.html.]
Cố Tiểu Khê: "..."
Cô bỗng buông một câu c.h.ử.i thề, mà .
lúc đó, Lục Kiến Sâm từ ngoài bước lều, khéo thấy câu .
Sắc mặt lập tức sầm xuống, lạnh giọng từ chối: "Không . Cô lạnh thì đắp chăn , vợ thể để lạnh."
Nói , tiến đến gần, giúp cô vợ nhỏ kéo kín áo khoác, đội mũ, đeo găng tay cho cô cẩn thận từng chút một.
"Bên ngoài hôm nay lạnh, gió to, thể để cảm ."
"Dạ. Mình thu dọn đồ đạc xuống núi thôi !" Cố Tiểu Khê liếc ngoài, phát hiện hôm nay trời âm u, gió cũng lạnh buốt đến gai .
"Đồ đạc hầu như dọn xong hết , chỉ còn lều gấp thôi." Lục Kiến Sâm khẽ xoa đầu cô.
Phó Gia Ny thấy cuộc đối thoại của họ, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lập tức tuôn trào.
Trương Bỉnh Nghĩa: "..."
Đang yên đang lành, cái gì chứ?
Chillllllll girl !
Chung Quắc đưa tay lau nước mắt cho cô , dịu giọng : "Em đang bệnh mà, tụi cũng xuống núi luôn nhé."
Hôm qua ngoài lâu như mà săn con mồi nào, coi như tay trắng về, cũng định ở núi nữa.
Theo kinh nghiệm của , lẽ lũ động vật sâu trong rừng .
Phó Gia Ny thật cũng về, chỉ là trong lòng thấy khó chịu.
Cô Chung Quắc đối xử với như cách Lục Kiến Sâm chiều chuộng Cố Tiểu Khê.
Cô chiếc áo như Cố Tiểu Khê.
Cô tưởng rằng, bệnh thì Cố Tiểu Khê sẽ nỡ từ chối.
Dù cũng chỉ là mượn áo, chứ lấy của .
, từ chối cô chính là Lục Kiến Sâm, đàn ông lạnh lùng đến mức khiến dám thẳng.
Dù trong lòng đầy bất mãn, trăm cam lòng, cuối cùng cô vẫn uống t.h.u.ố.c hạ sốt.