Thấy bọn họ bóc hạt thông ngay tại chỗ, Trương Bỉnh Nghĩa cũng bắt chước theo, bóc một ít.
Chỉ là tốc độ của quá chậm, cả tiếng đồng hồ cũng chẳng bao nhiêu.
Cố Tiểu Khê bên thì lén đem hơn trăm cân hạt thông cho phòng trưng bày sản phẩm mới, mà để bên ngoài cũng chất đầy hai bao tải lớn.
Thấy Trương Bỉnh Nghĩa bóc chậm quá, cô bèn giúp xử lý luôn một đống hạt thông.
"Đem mấy thứ về cho ông nội ăn nhé."
Dù Chung Quắc và Phó Gia Ny , nhưng ông cụ Trương là , là !
"Cảm ơn!" Trương Bỉnh Nghĩa gật đầu.
Cố Tiểu Khê nghĩ nghĩ, lấy cây linh chi hôm nay hái đưa cho Trương Bỉnh Nghĩa: "Cái cũng đem về cho ông nội luôn."
Nói tới đây, cô còn đặc biệt nhấn mạnh một câu: "Cái là cho ông nội , mang cho Chung Quắc bọn họ."
Trương Bỉnh Nghĩa lúng túng gật đầu: "Anh ."
Nhặt xong quả thông, Cố Tiểu Khê và tiếp tục dạo quanh khu vực gần đó.
Khi vận may đến thì đúng là gì ngăn nổi.
Sau hạt thông, Cố Tiểu Khê tìm một cây nhân sâm hai mươi lăm, hai mươi sáu năm tuổi.
Khi cô đang xổm đào nhân sâm, cẩn thận xúc đất với Lục Kiến Sâm: "Cây nhân sâm tặng cho Tư Nam Vũ nhé! Mình tìm thêm một cây nữa để mang về cho ông nội. Tìm thì về."
Lục Kiến Sâm : "Vậy thì tìm thêm hai cây nữa, cho ông ngoại em một cây."
Ban đầu Cố Tiểu Khê là cô chuẩn sẵn cho ông ngoại , trong gian đồng hành thể tùy tiện lấy một cây cũng .
Lục Kiến Sâm , cô cũng chỉ gật đầu theo.
"Dạ. Để xem hôm nay tụi may mắn cỡ nào."
Cách đó xa, Trương Bỉnh Nghĩa cuộc đối thoại, chỉ đỏ mắt ghen tị.
Nói thật, lên đến đỉnh Cát Lĩnh , mà một bóng dáng nhân sâm còn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-315-co-be-the-chat-yeu-khong-the-dam-mua-1.html.]
Cây duy nhất từng đào cũng là Cố Tiểu Khê nhường cho.
Buổi trưa, Cố Tiểu Khê và tìm một chỗ nghỉ chân, nhóm lửa, hâm nóng phần cơm mang theo buổi sáng.
Ăn trưa xong, họ giấu kỹ hạt thông tiếp tục sâu rừng.
Tầm hai giờ chiều, cuối cùng Cố Tiểu Khê đào một cây nhân sâm nữa.
Dùng kỹ năng quan sát để đoán tuổi, chắc đến ba mươi bảy, ba mươi tám năm tuổi.
Trương Bỉnh Nghĩa ganh tỵ đến rớt nước mắt, nhưng vẫn cố trấn tĩnh, chăm chú tìm kiếm xung quanh.
Trời phụ lòng , cuối cùng cũng đào một cây nhân sâm, dù tuổi thọ đến mười năm, nhưng ít cũng là do chính tay tìm thấy!
Chillllllll girl !
Lục Kiến Sâm tuy đào nhân sâm nào, nhưng hái ít nấm thông.
Đến bốn giờ, Cố Tiểu Khê đột nhiên kéo tay áo Lục Kiến Sâm: "Mình về !"
"Em mệt ?" Lục Kiến Sâm tháo găng tay, nhẹ nhàng phủi chiếc lá khô dính tóc cô bé.
Cố Tiểu Khê ngẩng đầu lên bầu trời phía xa đang dần tối sầm : "Em thấy sắp mưa ."
Cô dính mưa !
Lục Kiến Sâm cũng ngẩng lên bầu trời, do dự gật đầu: "Vậy về thôi."
Cô bé thể chất yếu, nhất định thể để dầm mưa.
Cách đó xa, Trương Bỉnh Nghĩa cũng ngẩng lên trời. Anh thì thấy dấu hiệu gì sắp mưa cả, nhưng quả thật trời tối hơn lúc .
Thấy Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm chuẩn về, cũng tiện ở một nên nhanh ch.óng theo về cùng.
Mang theo hạt thông thu , ba vội vã ngược đường về.
Để rút ngắn thời gian, Cố Tiểu Khê cứ tính toán cách dọc đường, nên đường khác với lúc lên.
Đi nửa chặng, cô phát hiện mặt đất mấy cây khô ngã xuống.
Tự dưng cô nhớ đến than trong phòng trưng bày sản phẩm mới.