"Đã đến thì tìm thêm chút nữa ! Biết hôm nay bọn đỏ vận, đào củ nhân sâm thì !" Tề Sương Sương thấy Cố Tiểu Khê an , liền ý định về ngay.
"Được, tụi quanh xem ." Cố Tiểu Khê cũng thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu chú ý tìm kiếm kỹ lưỡng.
Trước đó cô chỉ tập trung đường, căn bản để tâm tìm d.ư.ợ.c liệu.
Bốn một lúc, Lục Kiến Sâm đột nhiên phát hiện mấy cây linh chi mọc một gốc cây mục.
Tuy lớn bằng loại linh chi mà Cố Tiểu Khê từng đào , nhưng cũng đáng giá.
Lúc Lục Kiến Sâm và Tư Nam Vũ cúi xuống hái linh chi, Trương Bỉnh Nghĩa, Chung Quắc và Phó Gia Ni cũng tới nơi.
Chillllllll girl !
Thấy Cố Tiểu Khê bình an vô sự, Trương Bỉnh Nghĩa hỏi han vài câu đầy quan tâm.
Còn Phó Gia Ni thì từ lâu mấy cây linh chi lớn bên cạnh Lục Kiến Sâm hấp dẫn.
"Không ngờ các tìm linh chi ?" Vì quá kích động nên giọng Phó Gia Ni phần ch.ói.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Tìm gần đây thôi. Mọi cũng thử tìm quanh đây xem !"
Nghe , Phó Gia Ni vội vã tản tìm linh chi.
Cô nhiệt tình, nhưng vận may thì khá lắm.
Ngược là Trương Bỉnh Nghĩa tìm một cây linh chi.
Sau khi đào xong linh chi, cả nhóm cùng chuyển hướng sang khu vực phía Đông tìm kiếm.
Khoảng hai mươi phút , Phó Gia Ni bất ngờ hét lên: "Hươu ! Em thấy một con hươu !"
"Ở ?" Chung Quắc lập tức hỏi.
"Đằng kìa." Phó Gia Ni chỉ tay về phía .
Chỉ là, khi Chung Quắc theo hướng đó, chỉ kịp thấy cái m.ô.n.g của con hươu , nó biến mất trong tán rừng.
"Giá mà cung tên b.ắ.n hạ con hươu đó thì mấy, nó là báu vật." Phó Gia Ni cảm thán một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-309-so-co-ta-la-cai-mieng-qua-den-1.html.]
Cố Tiểu Khê nhíu mày nhưng lên tiếng.
Cô chỉ từng nghĩ đến việc lấy nhung hươu, bao giờ nghĩ đến chuyện g.i.ế.c một con hươu .
Theo cô, hươu là loài động vật đáng yêu, mà nhung hươu thì cắt cũng sẽ tự rụng theo thời gian!
Dĩ nhiên, suy nghĩ của khác cô thể can thiệp .
Một lát , Phó Gia Ni mơ màng : "Nghe trong rừng núi lớn còn gấu đấy, chân gấu với mật gấu chắc đáng giá lắm luôn! Trên nó chỗ nào cũng quý, giá mà bọn gặp một con thì quá!"
Tề Sương Sương tới đó thì mắt tròn mắt dẹt: "Hay là bọn tách ! gặp gấu , còn sống tiếp!"
Phó Gia Ni sững , hài lòng đáp: " chỉ thế thôi mà. Với , kể cả gặp gấu thì tụi đông , sợ gì chứ. Anh Chung Quắc b.ắ.n s.ú.n.g săn giỏi lắm đấy."
Chung Quắc liền khẽ ho một tiếng.
"Có mấy giỏi tới mức sợ gấu , đừng linh tinh."
Anh cũng giữ mạng sống của lắm chứ!
Cố Tiểu Khê từ nãy giờ chậm rãi đào d.ư.ợ.c liệu, bỗng lên tiếng: "Hay là tụi thẳng đến chỗ mà ông Trương đ.á.n.h dấu bản đồ ! Em cũng về sớm ."
Dù nhân sâm trăm năm cô cũng , thật lòng cùng với nhóm Phó Gia Ni nữa.
Vì cô sợ Phó Gia Ni là cái miệng quạ đen, xui xẻo cái gì là y như rằng trúng cái đó!
Trương Bỉnh Nghĩa gật đầu: "Cũng , tụi nhanh lên một chút."
Sau đó, cả nhóm tăng tốc.
Chỉ cần d.ư.ợ.c liệu đặc biệt hiếm gặp, nếu thuận tay lắm thì Cố Tiểu Khê cũng đào nữa.
Cứ thế suốt đến một giờ chiều, cuối cùng họ cũng tới khu vực ông Trương đ.á.n.h dấu bản đồ.
Trương Bỉnh Nghĩa cầm bản đồ đối chiếu kỹ mấy mới : "Chắc là khu vực đây. Tụi tìm kỹ một chút."