Cố Tiểu Khê chạy suốt một quãng dài, mệt đến mức thở nổi, đành dừng nghỉ ngơi.
Nghỉ mười phút, cáo đỏ dẫn cô chạy khắp núi.
Đến khi chân tay Cố Tiểu Khê bắt đầu tê dại, cáo đỏ cuối cùng cũng dừng .
Lúc , Cố Tiểu Khê mới tận mắt thấy cây nhân sâm trăm năm mà cô ngày đêm mong mỏi.
Không những thế, tuổi của cây sâm lên đến hơn một trăm hai mươi năm.
Vừa hồi hộp phấn khích, cô cẩn thận đào cây nhân sâm lên, cáo đỏ với ánh mắt tràn đầy ơn.
"Cảm ơn mày nhiều lắm! Cuối cùng thì tao cũng tìm thứ !"
Lần , cô trồng cây sâm Không Gian Đồng Hành nữa, mà lấy một cái hộp, tỉ mỉ rửa sạch cất bên trong.
Có lẽ cáo đỏ cũng cô đạt tâm nguyện, nên đầu dẫn cô chạy về.
Lúc trời sáng hẳn, sương mù trong rừng cũng dần tan .
Cảm xúc lắng xuống, lý trí trở , Cố Tiểu Khê bất chợt vỗ đầu .
Xong !
Chillllllll girl !
Chắc chắn Lục Kiến Sâm và đang lo sốt vó!
Lần cần cáo đỏ chờ đợi gì nữa, cô bắt đầu cắm đầu chạy hết tốc lực về.
Thế mà, dù trong tình trạng đó, cáo đỏ vẫn dừng giữa đường, ngẩng đầu lên trời thật lâu.
Lúc Cố Tiểu Khê mới phát hiện, bên hông một cái cây gần đó mọc một cây linh chi cực lớn.
Sau bao nhiêu "mở h.a.c.k" nhờ cáo đỏ, cô chỉ khẽ hít một , đó lấy d.a.o găm , nhắm chuẩn, ném một mạch, chính xác tuyệt đối, cắt đứt cây linh chi đang bám cây.
Cô chỉ cần đưa tay là ôm trọn cây linh chi lòng.
Thôi kệ, khỏi cần cất, cứ ôm theo luôn cho tiện!
Cô tiếp tục ôm cây linh chi chạy thêm hai tiếng đồng hồ, mơ hồ thấy đang gọi .
"Tiểu Khê..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-307-nguoi-du-luong-thien-troi-cao-at-se-ban-phuoc-1.html.]
"Tiểu Khê, em ở ..."
"Tiểu Khê..."
Cố Tiểu Khê vẫy tay với cáo đỏ, hiệu nó thể rời , đó lập tức hét lớn: "Em ở đây... em ở đây!"
Cáo đỏ cô một cái, chạy vòng quanh chân cô một vòng, như đang thể hiện lời cảm ơn.
Cố Tiểu Khê xoa đầu nó, nhẹ giọng : "Người nhà tao đến tìm tao , mày cũng tìm của nhé!"
Cáo đỏ dụi đầu ống quần cô một cái, đó ngoái đầu mấy nhanh ch.óng biến mất.
Mười phút , cô thấy Lục Kiến Sâm đang lao về phía cô như bay.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của , cô bất giác cảm thấy chột .
Còn đang đơ , thì cô ôm c.h.ặ.t lòng.
"Sao chạy đến tận đây? Bị lạc ?" Lục Kiến Sâm gỡ lá rụng đầu cô, lau sương đọng cô, giọng đầy xót xa.
Cố Tiểu Khê bỗng đỏ hoe mắt, giọng cũng nghẹn .
"Em xin ... lo lắng ."
Lục Kiến Sâm từ đầu đến chân đ.á.n.h giá cô một lượt, lúc mới để ý thấy cây linh chi to đùng trong tay cô.
Anh thở dài một bất lực: "Là về trễ!"
Lẽ nên về sớm hơn, như cô một nhặt củi, cũng tự xa thế .
Cố Tiểu Khê đưa linh chi và chiếc hộp đựng nhân sâm trong tay cho , nhẹ giọng : "Em đào nhân sâm trăm năm ."
Lục Kiến Sâm định gì đó, thì phía Tư Nam Vũ và Tề Sương Sương chạy đến.
"Chị Tiểu Khê, chị chứ?" Tề Sương Sương lo lắng đôi mắt đỏ hoe của Cố Tiểu Khê.
Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không . Chị ... chị chỉ là gặp chuyện cực kỳ may mắn thôi!"
"Hả?" Tề Sương Sương nhất thời phản ứng kịp.
Tư Nam Vũ thì thấy những thứ trong tay Lục Kiến Sâm, nên cũng nên gì cho .