Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 303: Khóc Hơi Bị Nhiều Rồi Đấy (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:39:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tư Nam Vũ và Lục Kiến Sâm thì bình tĩnh hơn hẳn, hai liếc , ăn ý múc cơm cho bốn , im lặng ăn cơm.

Cố Tiểu Khê ăn hết một bát cơm, còn ăn thêm một chén nhỏ trứng hấp mà Lục Kiến Sâm múc cho.

Ăn no uống đủ, cô thật sự chui lều, trườn túi ngủ ngủ luôn.

Rất nhanh đó, Tề Sương Sương cũng lều.

Lục Kiến Sâm và Tư Nam Vũ thu dọn đồ đạc bên ngoài xong thì cũng nghỉ ở phần lều ngăn phía bên .

Bên ngoài, Chung Quắc nhỏ giọng hỏi Trương Bỉnh Nghĩa: "Giờ chúng gì?"

Thời điểm hiện tại thì cũng dở, ở cũng chẳng xong, ăn tối thì sớm, mà nếu ngoài tìm nhân sâm thì trời sắp tối .

"Làm chút đồ ăn mang theo, vòng quanh một chút, xa, tám chín giờ tối ." Trương Bỉnh Nghĩa đáp như .

Chung Quắc gật đầu: "Ừ, cũng ."

Phó Gia Ni thấy , lập tức nấu cơm.

, cô nghĩ rằng Cố Tiểu Khê đào nhân sâm thì cô chắc chắn cũng thể.

Cơm nấu xong , vấn đề là thức ăn.

Phó Gia Ni thấy trong nồi còn ít thịt thỏ ăn hết, liền trực tiếp dùng hộp cơm đựng đầy một hộp.

Chung Quắc thấy, nhưng gì.

thì họ cũng thể chỉ ăn cơm đồ ăn kèm.

Cùng lắm thì đợi ngoài săn chút thịt rừng, chia cho nhóm Cố Tiểu Khê một ít.

Nửa tiếng , ba họ rời cùng . ...

ai phiền, Cố Tiểu Khê ngủ một mạch đến bốn giờ sáng.

Vừa mới mang giày xong thì thấy bên ngoài tiếng cãi vã.

"Mấy bó củi và chị Tiểu Khê nhặt , lấy dùng thì gì sai?" Giọng của Tề Sương Sương cực kỳ bực bội.

" chỉ củi còn nhiều nữa, thể để cho bọn một ít ? Cùng lắm đợi trời sáng bọn sẽ nhặt trả cô." Phó Gia Ni tỏ vẻ ấm ức, như thể sắp đến nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-303-khoc-hoi-bi-nhieu-roi-day-1.html.]

" cần dùng bây giờ, nấu bữa sáng." Tề Sương Sương kiên quyết, chẳng ý định nhượng bộ.

Cố Tiểu Khê lập tức khoác áo bước ngoài.

Thấy ngoài lều chỉ Tề Sương Sương và Phó Gia Ni, cô liền hỏi: "Có chuyện gì ?"

Tề Sương Sương thấy Cố Tiểu Khê dậy, liền nhanh ch.óng : "Chị Tiểu Khê, Lục Kiến Sâm với Tư Nam Vũ bắt thỏ , em đang định nấu bữa sáng."

Cố Tiểu Khê về phía đống củi, đúng là còn nhiều, chắc chỉ đủ nấu một bữa sáng.

Vừa định mở miệng thì Phó Gia Ni đỏ hoe mắt nức lên.

"Chị Cố, bọn em suốt cả đêm, mới , tay chân lạnh cóng, em chỉ đun ít nước nóng cho Trương và Chung Quắc rửa tay, ngâm chân thôi. Củi thì sáng em sẽ nhặt ..."

Cố Tiểu Khê: "..."

Sao cứ với thế ?

Khóc nhiều đấy nhé!

Chillllllll girl !

Cô nhịn một chút, bình tĩnh : "Sao chỉ ? Nếu trời tối cô dám ngoài nhặt củi, thì để Trương Bỉnh Nghĩa và Chung Quắc nhặt một ít ! cũng đun nước mà, cũng nhặt đây."

Phó Gia Ni định đơn giản kiếm chút củi dùng ké, liền nghẹn lời.

Lúc , Tề Sương Sương thêm một câu: "Trương Bỉnh Nghĩa và Chung Quắc đào nhân sâm, giờ săn ."

"Ồ! Sương Sương, em tiếp tục nấu bữa sáng ! Chị gần đây nhặt ít cành cây." Cố Tiểu Khê về lều lấy một chiếc đèn pin, đeo túi chéo lên vai.

Phó Gia Ni thấy Cố Tiểu Khê nghiêm túc thật, cả đêm mà giờ chịu nữa.

"Vậy thì em đợi trời sáng hẳn đun nước cũng ..." Cô nữa, chẳng nhúc nhích.

Cố Tiểu Khê cũng thuyết phục, định tự .

Tề Sương Sương lo lắng, lập tức : "Để em với chị nhé!"

Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không cần . Em nấu bữa sáng , chị xa ."

Vừa xong, cô còn nháy mắt hiệu với Tề Sương Sương.

 

 

Loading...