Phó Gia Ni liếc Trương Bỉnh Nghĩa sang Cố Tiểu Khê, rốt cuộc cũng nhịn : "Chị Cố, hình như đào đến bảy tám củ nhân sâm ? Em thấy chị bỏ nhiều hộp ba lô mà."
Cố Tiểu Khê lườm cô một cái, nhàn nhạt : "Hộp nhiều là vì bọn chị phát hiện hươu , cắt nhung hươu đấy."
Sắc mặt Phó Gia Ni thoắt cái đổi, trong mắt hiện rõ vẻ ghen tỵ và khó chịu hơn bao giờ hết.
Trương Bỉnh Nghĩa cũng sững : "Mọi còn cắt cả nhung hươu nữa ?"
" thế! Sau khi bên em bán lợn rừng, bọn chị hình như gặp may đặc biệt luôn. Nhân sâm mười năm tuổi bọn chị đào năm, sáu củ liền! Thậm chí còn đào cả loại ba mươi năm tuổi nữa, thời gian còn thì bận cắt nhung hươu."
Cố Tiểu Khê thản nhiên đáp.
Chẳng bóng gió, châm chọc ? Cô cũng đấy.
Không họ ở đây, vận khí của cô đúng là hơn thật!
"Vận may của ghê." Phó Gia Ni nhạt, một câu khô khốc.
Cố Tiểu Khê : "Bên em cũng may lắm mà, nào là chồn, nào là lợn rừng, bán phát tiền luôn, bọn chị còn đang ghen tị đây."
" nhân sâm, nhung hươu vẫn là thứ đáng giá nhất." Phó Gia Ni cảm thấy nghẹn trong lòng.
Cô vốn nghĩ, gặp may như cô với Chung Quắc, chắc chắn sẽ khiến Cố Tiểu Khê trầm trồ.
Cố Tiểu Khê cố tình thở dài đầy tiếc nuối: "Không đào nhân sâm trăm năm tuổi thì đúng là chuyến uổng công thật. Mấy chỗ ông Trương đ.á.n.h dấu chỉ loại mười mấy năm thôi, mong là còn tìm thứ cần. nhé, nếu tìm nhân sâm trăm năm, chị ý định nhường đấy."
Ban đầu cô định thẳng thế , nhưng giờ Phó Gia Ni mặt chọc ngoáy , thì xin , cô cũng khách sáo.
Cô quả hồng mềm dễ bóp !
Trương Bỉnh Nghĩa mặt đỏ, gật đầu: "Anh hiểu ."
Ý của Cố Tiểu Khê rõ ràng là: nếu ở chỗ ông nội đ.á.n.h dấu mà nhân sâm mười mấy năm, thì cô tìm cũng sẽ chia cho , nhưng những thứ khác thì đừng mơ.
Thực , lúc hẹn cô cùng đào sâm, cũng ý định lấy nhân sâm của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-302-noi-bong-gio-cham-choc-co-cung-biet-day-2.html.]
Thậm chí, ban đầu còn định giúp cô tìm nhân sâm trăm năm.
Chillllllll girl !
Anh luôn rõ, điều cô là nhân sâm trăm năm tuổi.
Chỉ là, Phó Gia Ni thì , cũng hiểu hàm ý trong lời của Cố Tiểu Khê, nên tâm trạng càng lúc càng bực bội.
Trong mắt cô, việc Cố Tiểu Khê thể tới khu rừng để đào nhân sâm chính là nhờ chỉ dẫn của ông cụ Trương.
Vậy thì bất kể đào gì, bọn họ cũng mang ơn, và sâm đào cũng nên tính phần cho bên cô nữa.
Nghĩ , cô lén kéo vạt áo Chung Quắc một cái.
Chung Quắc liếc cô một cái, trong lòng cũng khó chịu.
Nếu họ bán lợn rừng, mà cùng bên , lúc phát hiện nhân sâm và nhung hươu, với khả năng của và sự nhanh nhạy, khi cũng đào một hai củ .
Chỉ là, bây giờ họ mặt ở đó, thì cũng chẳng thể gì.
Đồ trong rừng vốn chẳng của riêng ai.
Nên, giả vờ như thấy động tác nhỏ của Phó Gia Ni.
Lúc , Cố Tiểu Khê cũng chẳng thêm, chỉ hỏi thản nhiên một câu: "Bọn em nấu cơm trưa , ăn ?"
Trương Bỉnh Nghĩa trời, giờ cũng hơn bốn giờ, đúng là muộn thật, nhưng họ mới ăn trưa lâu.
Anh là giữ thể diện, nên từ chối: "Không cần ."
Phó Gia Ni vốn đang định mở miệng đồng ý, thì ngẩn , ngơ ngác Trương Bỉnh Nghĩa.
Anh ăn, nhưng cô thì ăn lắm đấy!
lúc cô định lên tiếng, Cố Tiểu Khê một câu: "Vậy lát nữa tự nấu nhé! Bọn em ăn xong còn ngủ đây. Đêm qua tụi em đuổi theo con hươu cả buổi, mệt gần c.h.ế.t, đến giờ vẫn ngủ tí nào."
Tề Sương Sương từ đầu đến cuối cúi đầu im lặng, đến đây thì âm thầm giơ ngón cái cho lời nửa thật nửa giả của Cố Tiểu Khê!