Phải là cây nhân sâm , thôi cũng thấy sảng khoái tinh thần.
Chủ yếu là tâm trạng đang !
lúc , giọng của Tề Sương Sương vang lên phía : "Tiểu Khê, chị ở thế? Em đào xong !"
Cố Tiểu Khê lập tức lên tiếng trả lời: "Chị ở phía , chị tìm nhân sâm nữa !"
Giọng trong trẻo, nhẹ nhàng, vang vọng một quãng thật xa.
Từ đằng xa, Tư Nam Vũ đang đường về thì thấy, liền nghiêng đầu liếc Lục Kiến Sâm đang xách theo thỏ rừng và gà rừng.
"Vợ đúng là vận may tưởng, cô còn dùng từ '' nữa, chắc là chỉ phát hiện một cây nhân sâm đúng ?"
"Ừ. Thế thì chúng mau nhanh một chút." Lục Kiến Sâm cảm nhận , cô nhóc nhà rời khỏi khu lều trại một lúc .
Thế nhưng, khi hai về đến trại thì Cố Tiểu Khê và Tề Sương Sương cũng .
Lục Kiến Sâm đến gần, thấy cô nhóc nhà đang cẩn thận rửa sạch nhân sâm, còn Tề Sương Sương thì đang tưới nước.
Tư Nam Vũ đặt đống chiến lợi phẩm trong tay xuống, cũng tới gần trầm trồ: "Thật sự là nhân sâm luôn đấy! Nhìn niên đại cũng ít ."
Tề Sương Sương gật đầu xác nhận: "Ừ. Nhân sâm em đào chắc mười năm tuổi, còn của Tiểu Khê chắc hơn ba mươi năm . mà đều là do Tiểu Khê phát hiện cả đấy."
Nói đến đây, cô còn cố ý chỉ về phía cặp nhung hươu bên cạnh: "Tiểu Khê còn cắt cả nhung hươu nữa cơ, lợi hại ?"
Tư Nam Vũ mỉm gật đầu: ", lợi hại!"
Cố Tiểu Khê rửa sạch sẽ cả nhân sâm và nhung hươu, đó chạy về lều, lấy từ trong ba lô ba chiếc hộp gỗ long não, một lớn hai nhỏ, cẩn thận cất nhân sâm và nhung hươu bên trong bảo quản.
"Mọi xem con hươu đó ? Nó thương, em băng bó cho nó, chắc bây giờ vẫn còn ở đó."
Chillllllll girl !
"Em !" Tề Sương Sương lập tức giơ tay hưởng ứng.
"Nó ở cái cây khô bên , nhẹ chút nhé." Cố Tiểu Khê đưa tay chỉ về một hướng.
"Anh cùng em." Tư Nam Vũ mỉm Tề Sương Sương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-292-hiem-khi-duoc-o-rieng-anh-rat-tran-trong-2.html.]
"Vậy thôi!" Tề Sương Sương háo hức dậy bước ngay.
Sau khi hai rời , Lục Kiến Sâm rửa tay xong thì nhẹ nhàng xoa đầu cô vợ nhỏ.
"Thấy hươu thương mà sợ ?"
Cố Tiểu Khê khẽ ho một tiếng: "Em còn thấy cặp nhung hươu đầu nó cơ, đáng giá lắm đấy."
Lục Kiến Sâm bật : "Nếu em mệt, tối nay chúng núi tiếp nhé. Nghe buổi tối dễ đào nhân sâm hơn, thật ."
Cố Tiểu Khê phì : "Nghe buổi tối còn dễ gặp yêu tinh trong núi hơn đấy!"
Lục Kiến Sâm cô nhóc mặt rạng rỡ như hoa, kiềm ôm cô lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.
Nụ hôn của lúc đầu vô cùng dịu dàng, nhưng nhanh đó trở nên cuồng nhiệt, như thể thể khống chế cảm xúc dồn nén.
Cố Tiểu Khê cuốn đó một lúc, đỏ mặt đẩy .
"Bị thấy thì !"
Lục Kiến Sâm khẽ , bế ngang cô nhóc lên ôm lều, tiện tay kéo rèm xuống: "Bây giờ ai thấy nữa . Bọn họ về nhanh thế ."
Vừa dứt lời, cúi đầu hôn cô nữa.
Khoảng thời gian hiếm hoi ở riêng thế , trân trọng!
Ban đầu, Cố Tiểu Khê còn căng thẳng, sợ Tư Nam Vũ và Tề Sương Sương đột ngột.
Lục Kiến Sâm cho cô cơ hội nghĩ linh tinh, chỉ trong chốc lát, cô cuốn theo .
Sau nụ hôn nồng nàn kéo dài, ánh mắt Lục Kiến Sâm càng thêm thâm trầm.
Anh kiềm chế nhẹ nhàng vuốt lưng cô, dịu giọng : "Anh xử lý đám thỏ và gà rừng ."
Nếu tiếp tục, sợ kiềm nữa.
"Em giúp !" Cố Tiểu Khê vội lau khóe môi, nhanh ch.óng chạy ngoài để che giấu sự ngượng ngùng.