Cố Tiểu Khê ngẫm nghĩ, hình như đúng là như thật.
"Có lẽ là chuyện khác, dù thì cứ tìm !"
"Em cũng ." Phó Gia Ni đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt đầy lo âu.
Lý Khôn đang định từ chối vì sợ vướng víu thì Cố Tiểu Khê mở miệng: "Cho cô cùng !"
Lý Khôn thấy chị dâu đồng ý, đành miễn cưỡng đưa Phó Gia Ni cùng.
Trước khi , vẫn yên tâm dặn dò: "Chị dâu, bọn em tìm là sẽ ngay, mấy đừng lung tung, nếu tụi em về mà thấy tìm tiếp thì rắc rối to."
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Chị ."
"Nếu tụi em một chốc một lát về, cứ nghỉ ngơi , cần chờ, nhưng đừng để lửa tắt." Lý Khôn nhắc thêm một câu.
"Chị hiểu , nhớ chú ý an !" Cố Tiểu Khê cũng dặn dò .
Nói xong, cô còn đưa cho Lý Khôn một chiếc đèn pin siêu sáng do chính cô cải tiến từ đồ cũ.
Sau khi xa, Cố Tiểu Khê ngoài lều lấy một chiếc xô , gọi Tề Sương Sương: "Đi lấy nước nhé!"
Tề Sương Sương lập tức bê luôn cái xô đến: "Để em xách cho."
"Vậy để chị cầm đèn pin." Cố Tiểu Khê mỉm , bật chiếc đèn pin tự chế.
Chillllllll girl !
Ánh sáng của chiếc đèn pin mạnh hơn nhiều so với đèn pin thông thường, luồng sáng chiếu xa x.é to.ạc màn đêm.
Đi một đoạn ngắn, Cố Tiểu Khê mới cất tiếng hỏi: "Sương Sương, em thích Phó Gia Ni ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-286-nguoi-xa-la-khong-may-quen-thuoc-2.html.]
Tề Sương Sương bực bội hừ một tiếng: " là thích. Chị thích cô hả?"
Cố Tiểu Khê bật khẽ: "Cũng đến mức gọi là thích , chỉ là quen lắm nên chị chẳng để ý."
Tề Sương Sương bĩu môi: "Chứ em thì tâm lý như chị. Nhìn cô rõ ràng lớn hơn chị mấy tuổi, mà cứ một câu 'chị Cố', hai câu 'chị Cố' gọi chị ngọt xớt, em mà khó chịu."
Cố Tiểu Khê sững : "Cô chắc nhỏ tuổi hơn mà!"
"Vậy thì là do mặt cô quá 'già dặn' ." Tề Sương Sương chẳng cảm thấy sai chút nào.
Cố Tiểu Khê cố nhịn : "Vậy chị coi như em đang khen chị trẻ đấy nhé!"
Tề Sương Sương cũng nhịn khúc khích, nhưng nhanh tiếp lời với giọng nghiêm túc hơn: "Thật em cũng vì ngoại hình của cô mà ghét, mà là chị để ý đấy thôi. Cái cô Phó Gia Ni đó thích chằm chằm chị với Lục Kiến Sâm nhà chị. Sau khi gặp Tư Nam Vũ thì cứ rời, đang toan tính cái gì."
Cố Tiểu Khê ngớ . Quả thực cô Phó Gia Ni thói quen quan sát khác, ánh mắt thẳng thắn, hề che giấu.
Tuy nhiên cô cũng nghĩ nhiều, bởi vì Phó Gia Ni trông vẻ chiếm hữu với Chung Quắc mạnh, thậm chí còn từng hiểu lầm cô vì chuyện đó.
Vì thế, chắc đến mức ý đồ xa gì .
Thấy Cố Tiểu Khê chẳng mấy để tâm, Tề Sương Sương tiếp: "Có thể cô dã tâm gì to tát, nhưng chắc chắn là kiểu nhỏ mọn, tính toán."
"Chị bữa trưa là . Chỉ là vài cái bánh khoai mỡ thôi mà hỏng bét, bột thì còn sống nhăn. Em một câu, cô liền trợn mắt lườm em. Đến lúc chia bánh, cái nào thì chia cho Chung Quắc với Trương Bỉnh Nghĩa, còn của em với chị thì bánh bột sống nhão nhẹp..."
Cố Tiểu Khê ngẩn . Trưa nay cô để ý mấy chuyện vặt vãnh đó, cứ tưởng bánh khoai mỡ của ai cũng dở như .
Tề Sương Sương thấy sắc mặt cô như , bèn bồi thêm: "Còn buổi tối nữa. Từ lúc Lục Kiến Sâm nấu t.h.u.ố.c, hấp trứng cho chị, mắt cô cứ dính c.h.ặ.t món trứng hấp đó. Lúc chị hâm nóng thịt gà, cũng là ngửi thấy mùi thơm mới chạy qua giả vờ giúp..."