Đến tối, khi bọn họ đang chật vật nhai bánh khô cứng ngắc, Cố Tiểu Khê ngoài một lúc, khi trở về tay bưng một bát hoành thánh thịt heo nóng hổi, hương thơm nức mũi lan tỏa khắp khoang tàu.
Sáng hôm , Phó Gia Ni ăn bánh bao với trứng luộc, tự cảm thấy bữa ăn như cũng là sang lắm .
khi lén sang, cô phát hiện Cố Tiểu Khê đang uống sữa bột pha sẵn, miệng nhấm nháp bánh gạo trắng mềm dẻo, bên cạnh còn đặt hai quả trứng luộc nước màu nâu óng.
Phó Gia Ni mà ghen tị, càng càng thấy chua xót trong lòng.
Đây là kiểu gia đình gì chứ? Ăn gạo trắng tinh, đồ ăn mang theo trứng thì cũng là thịt.
Đến trưa, chuyện khiến cô càng ghen tị hơn xảy . Trong khi bọn họ chỉ ăn bánh bao chay, thì Cố Tiểu Khê bày thịt kho tàu béo ngậy, tôm kho đỏ au, rau xào xanh mướt, kèm theo một phần cơm trắng dẻo thơm.
Không chỉ Phó Gia Ni, mà mấy hành khách gần đó cũng đều xì xào xuýt xoa, ai nấy đều nuốt nước miếng ghen tị.
Tối đến, Phó Gia Ni nhịn nữa, bèn bỏ tiền túi mua một phần cơm hộp tàu.
Còn Cố Tiểu Khê thì chậm rãi thưởng thức một bát mì gà, bên còn ốp la thêm một quả trứng vàng ươm.
Phó Gia Ni bỗng cảm thấy, khi chị gái họ Cố thật sự để mắt tới Chung Quắc là đúng. Một như Chung Quắc nuôi nổi cô vợ ăn uống cầu kỳ, sang chảnh thế .
đồng thời, cô cũng tò mò, đàn ông thế nào mới cưới một cô gái như chị Cố?
Tình cảm giữa họ nhỉ?
Mang theo sự tò mò , đêm đó cô ngủ ngon một cách lạ thường.
Còn Cố Tiểu Khê, khi ngủ dạo một vòng tàu, hiếm hoi thuận lợi kiếm bảy điểm công đức từ việc giúp đỡ khác.
Cùng lúc đó, một chuyến tàu khác, Lục Kiến Sâm vẫn luôn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong đầu chỉ hình bóng cô vợ nhỏ đang vui vẻ ở Thân Thành mà chẳng chịu về.
Lại mấy ngày gặp , cứ hễ rảnh rỗi là nhớ đến cô!
Chỉ là... lẽ cô nhóc vô tâm nhớ nhiều lắm, nếu thì chẳng chọn về Thân Thành vì Thanh Bắc .
Ở giường đối diện, Tề Sương Sương ngáp ngắn ngáp dài nhưng mãi ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-278-nhung-luc-ranh-roi-anh-deu-nho-ve-co-2.html.]
Cô ngờ chuyến buồn tẻ đến thế, thật sự quá nhàm chán.
Từ lúc Lục Kiến Sâm lên tàu đến giờ, chẳng thèm để ý đến ai, ngoài ăn thì chỉ ngủ.
Cái tên gì nhỉ, Trụ Tử? Cũng y chang, như thể thần ngủ nhập .
Lý Khôn thì đỡ hơn một chút, nhưng cũng chẳng buồn chuyện với cô, ngược còn đang bận tán gẫu với mấy cô nhân viên tàu.
Sau tiếng thở dài thứ N, Tề Sương Sương cuối cùng cũng đành nhắm mắt .
Cô nhớ Tiểu Khê quá mất! Nếu chị ở đây thì chắc chắn sẽ buồn chán thế !
Hai ngày .
Khoảng sáu giờ chiều, nhóm của Cố Tiểu Khê đến thành phố Đại Cát.
Chillllllll girl !
Vì trời cũng còn sớm, bốn quyết định tìm đến nhà khách gần đó nghỉ ngơi.
Khi thủ tục đặt phòng, Trương Bỉnh Nghĩa đề xuất thuê hai phòng: và Chung Quắc một phòng, Cố Tiểu Khê và Phó Gia Ni một phòng.
Vừa thế, Cố Tiểu Khê liền lắc đầu: "Để em hỏi thăm một chút ."
Nói , cô đến quầy lễ tân, hạ giọng hỏi nhân viên: "Xin hỏi, mấy ngày gần đây một quân nhân tên là Lục Kiến Sâm tới đây nhận phòng ạ?"
Nhân viên cô, quan sát từ đầu đến chân mới hỏi : "Cô tên là gì?"
" tên Cố Tiểu Khê."
Nghe thấy cái tên trùng khớp với lời dặn, nhân viên mới đáp: "Người cô đặt ba phòng trong nhà khách của chúng . Phòng của là căn trong cùng ở tầng một. Cô thể đến đó chờ, bọn họ ngoài ăn cơm, chắc sắp về ."
"Vâng, cảm ơn chị!"
Cố Tiểu Khê cảm ơn xong liền với Trương Bỉnh Nghĩa: "Anh cứ đặt hai phòng ! Đợi họ về, em sẽ giới thiệu quen."
Trương Bỉnh Nghĩa gật đầu: "Được."
Phó Gia Ni thì âm thầm líu lưỡi kinh ngạc. Thì chồng của chị Cố thật sự là quân nhân!