Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 277: Những Lúc Rảnh Rỗi, Anh Đều Nhớ Về Cô (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:31:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chung Quắc cau mày, vẻ mặt hiện rõ sự khó xử.

 

"Chị Cố, chị cũng em cùng ?" Phó Gia Ni đầu Cố Tiểu Khê, ánh mắt dò xét.

 

Cố Tiểu Khê vốn sợ phiền phức, vội vàng xua tay từ chối: "Không . Chỉ cần Chung Quắc chăm sóc em thì chị ý kiến gì cả. Với , chồng chị cũng sẽ đến Cát Lĩnh, bọn họ sẽ chờ chị ở Đại Cát, nên chuyện ở là do tự bọn em quyết định."

 

Tóm , đừng lôi cô cuộc là !

 

Chung Quắc vẻ mặt kiên quyết của Phó Gia Ni, im lặng một hồi lâu mới lên tiếng: "Nếu bà nội Tô và nhà em đồng ý, sẽ dẫn em theo."

 

Phó Gia Ni thấy liền phắt sang bà nội .

 

"Bà ơi, con cũng đến Cát Lĩnh!"

 

Bà Tô thật lòng cháu gái theo chịu khổ, nhưng thấy con bé sắp đến nơi , đành thở dài gật đầu: "Đi thì đừng than khổ, đừng kêu mệt! Nếu con chuẩn sẵn tâm lý thì cứ ."

 

Phó Gia Ni lập tức gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Con hứa sẽ than khổ, kêu mệt!"

 

tự tin nghĩ thầm, chẳng lẽ yếu đuối hơn chị Cố ?

 

Chung Quắc còn cách nào khác, đành bảo sẽ mua thêm một vé tàu, đồng thời dặn Phó Gia Ni về nhà chuẩn hành lý.

 

Phó Gia Ni toại nguyện, vui mừng khôn xiết, chạy biến ngay.

 

Bà Tô cảm thấy cháu gái tối nay phiền quá, bèn áy náy xin Cố Tiểu Khê, chào tạm biệt mới về.

 

Cố Tiểu Khê thật sự để tâm. Thực tế mà , cho dù Chung Quắc và Trương Bỉnh Nghĩa , cũng chẳng ảnh hưởng gì đến lịch trình của cô cả.

 

Đóng cửa , cô ngáp một cái, leo lên giường tiếp tục giấc ngủ.

 

Vẫn nên tranh thủ nghỉ ngơi, sáng mai còn dậy sớm.

 

...

 

Hôm .

 

Cố Tiểu Khê dậy lúc năm giờ rưỡi. Cô ăn sáng xong thì Trương Bỉnh Nghĩa cũng tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-277-nhung-luc-ranh-roi-anh-deu-nho-ve-co-1.html.]

 

Chờ hai mươi phút, Chung Quắc và Phó Gia Ni cũng kéo hành lý tới nơi.

 

Thấy Phó Gia Ni, Trương Bỉnh Nghĩa bất ngờ, nhưng khi Chung Quắc giải thích vài câu thì cũng ý kiến gì thêm.

 

Ba bắt xe buýt đến ga tàu, chờ nửa tiếng mới lên tàu.

 

Vừa bước khoang tàu, Phó Gia Ni chìa vé của cho Cố Tiểu Khê, tươi rói: "Chị Cố ơi, đổi chỗ ? Em cạnh Chung Quắc."

 

Vé của cô mua , cùng hàng ghế với Chung Quắc và Trương Bỉnh Nghĩa.

 

Cố Tiểu Khê hề tỏ khó chịu, lập tức đổi vé với cô .

 

Ngược , ở hàng ghế , Chung Quắc và Trương Bỉnh Nghĩa chút lúng túng, nhưng chẳng ai nên gì.

 

Sắp xếp hành lý xong xuôi, Phó Gia Ni mang theo một túi đồ ăn đưa cho Cố Tiểu Khê.

 

"Đây là bà nội em chuẩn cho chị, để chị ăn tàu."

 

Chillllllll girl !

Cố Tiểu Khê nhận, lễ phép từ chối: "Không cần , em chị cảm ơn bà nhé. Chị cũng tự chuẩn đồ ăn . Lên đến Cát Lĩnh là vùng núi hoang vu, mua , nên giữ mà dùng."

 

"Chị thật sự cần hả?" Phó Gia Ni ngạc nhiên.

 

Thời buổi ai mà chê đồ ăn chứ?

 

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Chung Quắc với em ? Mình lên núi Cát Lĩnh tìm d.ư.ợ.c liệu, đó lạnh lắm, em nhớ mang thêm lương khô và quần áo ấm. Chị chuẩn đủ phần của ."

 

Thấy cô kiên quyết lấy, Phó Gia Ni cũng ép nữa, cầm túi đồ về chỗ.

 

nghĩ bụng, khi chị vì sĩ diện nên khách sáo thôi.

 

Thế nhưng, đến trưa khi ăn cơm, cô mới nhận Cố Tiểu Khê cho lệ.

 

Buổi trưa, ba họ gặm bánh bao nguội ngắt, còn Cố Tiểu Khê lấy hẳn một phần cơm niêu thố đất, đầy ắp thịt khô thơm phức, vẫn còn nóng hổi bốc khói nghi ngút.

 

Phó Gia Ni vệ sinh về, chứng kiến cảnh đó thì khỏi ngưỡng mộ đến phát ghen.

 

 

Loading...