Bên , khi rời bưu điện, Cố Tiểu Khê về nhà ông Trương.
Lúc , Trương Bỉnh Nghĩa cũng xin nghỉ phép, còn gọi cả bạn từ nhỏ là Chung Quắc đến, cùng bàn bạc chuyện Cát Lĩnh.
Cuối cùng ba quyết định sẽ mua vé ngay tối nay, sáng mai xuất phát, hẹn gặp ở nhà khách nơi Cố Tiểu Khê đang ở.
Việc mua vé, Chung Quắc nhận phần lo liệu.
Vì hứa với Viện trưởng Trần rằng buổi chiều sẽ gọi , nên bốn giờ, Cố Tiểu Khê rời khỏi nhà ông Trương.
năm giờ rưỡi, cô gọi điện đến văn phòng của Viện trưởng Trần như hẹn.
Vừa mới kết nối, một giọng nam trầm ấm, dễ liền truyền qua ống .
"Tiểu Khê..."
Cố Tiểu Khê thấy giọng Lục Kiến Sâm thì bất giác nuốt nước bọt, chút căng thẳng: "Là em đây. Ờm... Viện trưởng Trần báo cho ?"
Chillllllll girl !
Lục Kiến Sâm bất lực : "Em định hôm nào lên đường đến Cát Lĩnh?"
Dù trong lòng cả đống điều với cô gái nhỏ, nhưng lúc chỉ thể chọn chuyện quan trọng mà .
Cố Tiểu Khê thấy , liền luôn kế hoạch: "Tối nay bọn em sẽ mua vé tàu sáng mai."
"Vậy khi đến thành phố Đại Cát thì đừng cả. Bọn sẽ lên xe tối nay, nếu thuận lợi thì sẽ đến Đại Cát sớm hơn một ngày. Lúc đó cùng đến Cát Lĩnh. Nếu tàu bên trễ, còn bên em đến , thì cứ tìm nhà khách gần ga nhất chờ bọn . Nghe rõ ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Em . Anh 'bọn ', còn ai nữa ?"
"Lý Khôn và Trụ Tử. Ngoài Viện trưởng Trần cũng sẽ sắp xếp thêm một , ai thì rõ. Bên em mấy ?"
Cố Tiểu Khê bất ngờ, nhưng vẫn nhanh ch.óng đáp: "Bọn em ba , cháu trai ông Trương, tên Trương Bỉnh Nghĩa, với bạn của là Chung Quắc."
"Được, . Em nhớ cẩn thận, mua vé giường nhé, chuẩn nhiều đồ ăn một chút, đừng để đói, mặc ấm ."
Lục Kiến Sâm căn dặn từng chút một, giọng đầy lo lắng.
Khóe môi Cố Tiểu Khê cong lên, cô khẽ đáp: "Em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-275-khien-co-chiu-am-uc-roi-1.html.]
"Lần tuyệt đối xuống tàu giữa đường nữa, nhớ ?" Lục Kiến Sâm nhịn dặn thêm một câu.
Cố Tiểu Khê lo cho , vội vàng đảm bảo: "Em , yên tâm !"
Thật Lục Kiến Sâm : Không thấy em, thể thật sự yên lòng. bên cạnh còn hai ánh mắt như hổ rình mồi đang chằm chằm, nên chỉ thể nhắn nhủ vài câu cúp máy.
Để sớm gặp cô gái nhỏ nhà , lập tức sắp xếp chuyện đặt vé.
Còn Cố Tiểu Khê thì tranh thủ trời tối, một chuyến đến trạm thu mua phế liệu ở Thành phố Thân, mới về nhà khách.
Nghĩ đến việc Lục Kiến Sâm và mấy nữa cũng sẽ đến Cát Lĩnh, cô liền chuẩn thêm chút đồ ăn, đó mới tắm rửa ngủ.
Ban đầu cô định ngủ sớm dậy sớm, ai ngờ mới ngủ hơn một tiếng thì cửa gõ ầm ầm.
Ngay đó, ngoài cửa vang lên tiếng uất ức của một cô gái.
"Anh định chơi với con gái khác mà còn cho em đến hỏi cho rõ ?"
Cố Tiểu Khê đang ngơ ngác thì thấy tiếng của Chung Quắc bên ngoài: "Gia Ni, em đừng loạn nữa. Anh là để lo công việc chính đáng, Tiểu Khê là cô gái đàng hoàng, em đừng hiểu nhầm, mau về !"
"Anh gọi là Tiểu Khê, thiết thế! Còn em, từng gọi là Tiểu Ni. Hôm nay em nhất định gặp cái cô gái đó!"
Vừa , cô gái đập cửa rầm rầm.
"Ra đây mau!"
Cố Tiểu Khê cau mày, lập tức bật dậy mặc quần áo.
Lúc , bên ngoài còn vang lên nhiều tiếng .
Có tiếng khuyên can, cũng tiếng tranh cãi, phiền phức nhất là tiếng nức nở của cô gái .
Cảnh tượng khiến cô mở cửa mà cảm giác như là tiểu tam cướp bạn trai khác .