Để phòng ngừa bất trắc, cô gọi thẳng tới văn phòng của Viện trưởng Trần ở viện quân y.
Cuộc gọi đầu tiên ai bắt máy. Đến thứ hai, Viện trưởng Trần mới điện thoại.
Vừa thấy giọng Cố Tiểu Khê, ông liền sững mất một lúc lâu.
"Con bé rảnh rỗi gọi điện cho chú thế? Bên Kinh Đô chuyện gì ?"
Cố Tiểu Khê khẽ ho một tiếng, nhanh ch.óng kể việc cô sẽ cùng cháu trai của ông Trương lên Cát Lĩnh hái t.h.u.ố.c.
"Viện trưởng Trần, phiền chú chờ khi ông Tề về thì giúp cháu một tiếng nhé. Bên Lục Kiến Sâm cũng nhờ chú giùm luôn, cháu sợ kịp nhận điện báo, thấy cháu về nhà thì sẽ lo lắng..."
Viện trưởng Trần thở dài một tiếng: "Con bé chạy lên Thành phố Thân . Đừng vội Cát Lĩnh vội, chú sẽ báo ngay cho Lục Kiến Sâm. Năm giờ rưỡi chiều gọi cho chú nữa, rõ ?"
Chỉ hai lên núi hái t.h.u.ố.c, ông thấy yên tâm!
Cố Tiểu Khê yếu ớt đáp một tiếng: "Dạ, ạ. bọn cháu chuẩn kỹ, chú , ông Trương còn đưa cho cháu bản đồ, đó đ.á.n.h dấu khu vực nhân sâm! Nhân sâm trăm năm thì chắc , nhưng loại mười mấy năm thì chắc chắn !"
Viện trưởng Trần bất đắc dĩ : "Thế cũng đừng vội, tối nay gọi hẵng ."
Căn dặn mấy câu, Viện trưởng Trần cúp máy xong liền gọi điện tới đơn vị.
Ban đầu ông định gọi thẳng lên trung đoàn bộ, nhưng nghĩ một lúc, ông tắt máy gọi thẳng đến chỗ Sư trưởng Đường. ...
Một tiếng .
Lục Kiến Sâm từ bên ngoài về nhiệm vụ gọi lên bộ chỉ huy sư đoàn.
Sư trưởng Đường , thẳng tắp, thần sắc bình tĩnh cứng cỏi, đột nhiên hỏi: "Biết vợ đang ở ?"
Lục Kiến Sâm sững , Sư trưởng nhắc đến cô gái nhà ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-274-su-truong-ma-cung-chu-dao-vay-sao-2.html.]
Thấy vẻ mặt Sư trưởng Đường, trong lòng bất giác dâng lên một dự cảm chẳng lành: "Em trai mấy hôm báo là cô bắt xe về Thanh Bắc , chuyện gì xảy với cô ?"
Sư trưởng Đường xua tay: "Không chuyện gì lớn, chỉ là con bé đó chạy lên Thành phố Thân ."
Sắc mặt Lục Kiến Sâm lập tức đổi. Vốn định tối nay bến xe đón cô, ngờ cô đến Thành phố Thân?
Sư trưởng Đường thấy sắc mặt đổi thì nhịn bật :
"Con bé đó gọi điện cho Viện trưởng Trần, là đến thăm ông Trương Phàm Minh. Ông Trương hình như thiện cảm với cô vợ , chỉ đưa cho cô bản đồ khu vực nhân sâm mà còn để cháu trai cùng Cát Lĩnh với cô ..."
Tim Lục Kiến Sâm khựng một nhịp, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Bỗng nhiên thấy hối hận, hối hận vì về nhà đưa cô về cùng.
Đang định mở miệng xin sư trưởng cho nghỉ vài ngày để đích đón vợ, Sư trưởng Đường : "Giờ bàn giao công việc, giao cho một nhiệm vụ mới, đến Cát Lĩnh ."
Lục Kiến Sâm gần như tin tai , sư trưởng ân cần cho đến Cát Lĩnh?
Sư trưởng Đường thấy ngạc nhiên thì giải thích thêm vài câu: "Cát Lĩnh chỉ nhân sâm, còn nhiều loại d.ư.ợ.c liệu quý khác. Cậu chắc cũng tin , sức khỏe của thủ trưởng cũ vẫn . Đừng nhân sâm trăm năm, chỉ cần tìm loại năm mươi năm thể dùng t.h.u.ố.c."
"Thủ trưởng cả đời cống hiến cho nước cho dân, vết thương do đạn. Chúng là lính, bác sĩ nên thể chữa khỏi cho ông , nhưng trong khả năng của , tìm t.h.u.ố.c giúp ông cũng là điều nên ."
Chillllllll girl !
" với Viện trưởng Trần đều thấy là cơ hội . Địa hình Cát Lĩnh hiểm trở, thể chọn hai từ tiểu đoàn một cùng. Phía Viện trưởng Trần cũng sẽ cử nhận dạng d.ư.ợ.c liệu cùng."
"Rõ!" Lục Kiến Sâm hiểu rõ nhiệm vụ xong liền lập tức rời khỏi sư bộ.
Về phần chọn cùng, tới sân huấn luyện liền gọi luôn Lý Khôn và Trụ T.ử đang ở trong tầm mắt, nhanh ch.óng rời đơn vị với tốc độ nhanh nhất.