Cố Tiểu Khê để ý đến bà , mà bước thẳng đến bên cạnh bà cụ, bất ngờ nắm lấy cổ tay bà.
bà cụ lập tức hất tay cô .
"Con nhãi tóc vàng , mày cố tình đối đầu với tao đúng ?"
Cố Tiểu Khê khẽ một tiếng: "Bà bệnh tim, mà bệnh trong lòng. Mắng nhiều quá, gan nóng, hôi miệng, táo bón nữa!"
Bà cụ tức đến mức phun m.á.u. Bình thường bà đúng là táo bón, miệng cũng thơm tho gì, nhưng con nhãi rõ ràng đang mắng thẳng mặt bà!
"Cô gái , bà cụ ói thật là m.á.u gà hả?" Người đàn ông trung niên lỡ tay đ.á.n.h bà cụ vội vàng hỏi.
Còn liên quan đến việc ông đền tiền đấy!
Cố Tiểu Khê gật đầu chắc chắn: " dám chắc 100% là m.á.u gà. Máu động vật đặc và sẫm màu hơn m.á.u . Ai từng g.i.ế.c gà thì ngửi là phân biệt liền. Máu gà tanh hôi, còn m.á.u thì mùi tanh mặn."
Nói đến đây, cô sang phụ nữ đang cấp cứu cho bà cụ: "Chị là bác sĩ bệnh viện nào? Tên gì? Vừa chị tim, bắt mạch, cũng thăm khám kỹ, chị dựa mà bà bệnh tim?"
Sắc mặt phụ nữ sầm xuống, bực bội : "Bà ói m.á.u, ôm n.g.ự.c đau..."
Cố Tiểu Khê nhướng mày: "Vậy, chị là bác sĩ bệnh viện nào?"
Người phụ nữ tức tối định lên tiếng, nhưng một ông lão bên cạnh lên tiếng chắc nịch: " ngửi qua , đúng là m.á.u gà! g.i.ế.c bao nhiêu con gà trong đời, mùi tuyệt đối sai !"
Ngay lập tức, cả toa tàu bà cụ và phụ nữ bằng ánh mắt đầy chán ghét.
Chillllllll girl !
Người phụ nữ càng thêm bực bội, giậm mạnh chân: " là bác sĩ sản, lúc nãy chỉ là gấp quá thôi! Ai mà ngờ bà cụ dùng m.á.u gà để gạt cơ chứ!"
Nói xong, cô đẩy đám đông bỏ .
Nhân viên tàu và cảnh sát tuần tra , đó nghiêm mặt cảnh cáo bà cụ: "Nếu các còn tiếp tục gây chuyện, trạm tới sẽ đưa các xuống đồn công an."
Lần , bà cụ cuối cùng cũng chịu im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-265-khong-tan-mat-nhin-thay-khong-cam-long-1.html.]
Lúc , đàn ông trung niên từng đ.á.n.h bà cụ đưa cho Cố Tiểu Khê một gói hạt hướng dương, hớn hở : "Hôm nay cảm ơn cô nhiều lắm đấy! Không thì bà lừa mất một khoản !"
Cố Tiểu Khê mỉm : "Không cần cảm ơn . nhớ lúc bà c.h.ử.i , cũng lên tiếng giúp mà. Hạt hướng dương cứ giữ ."
Người đàn ông ha hả, nhét luôn gói hạt tay cô: "Ngồi tàu chán c.h.ế.t , cô giữ mà từ từ ăn cho đỡ buồn."
Lúc , chú đối diện với Cố Tiểu Khê cũng nhịn mà lên tiếng: "Cô gái, cháu thật sự là bác sĩ ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng, là bác sĩ ạ!"
Chú bật : " là bác sĩ trẻ ghê!"
"Cô bé , thấy cô cũng là về Thanh Bắc, là bác sĩ. Cô bên Thanh Bắc bác sĩ nào khâu thẩm mỹ giỏi lắm ?" Một ông cụ phía cuối toa tàu đột nhiên bước đến, ánh mắt đầy mong mỏi hỏi Cố Tiểu Khê.
Cố Tiểu Khê khẽ chớp mắt: "Ông đang tìm bác sĩ giỏi về khâu vết thương ạ?"
Ông cụ gật đầu: "Cháu gái thương ở mặt, đầu khâu xong thì để một vết sẹo dài lắm. Vài hôm chúng ở Thanh Bắc bác sĩ khâu giỏi, từng giúp một lính thương ở mặt mà hồi phục chẳng thấy sẹo nữa. Không thật , nên hỏi thử xem."
Cố Tiểu Khê ho nhẹ một tiếng. Sao cô cảm giác ông đang tìm chính thế nhỉ?
Dù cô cũng là Kỹ năng Khâu Vết Thương Hoàn Mỹ mà!
Thấy vẻ mặt của cô, ông cụ tưởng cô , bèn thở dài: "Cháu cũng từng qua ?"
Cố Tiểu Khê vội lắc đầu: "Không ạ. Cháu hỏi một chút, cháu gái ông đang ở tàu ? Nếu thì cháu thể xem giúp thử, thể khâu hai."
"Ơ?" Ông cụ ngẩn .
Chú đối diện phản ứng nhanh hơn một chút, hỏi: "Cô bé, cháu cũng ở Bệnh viện Thanh Bắc ?"